Giáo Dục

Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ- Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức

Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức sẽ giúp các em thấy được vai trò to lớn của tiếng mẹ đẻ, đây không chỉ là tiếng nói hàng ngày mà còn là “nhân tố quan trọng”. dẫn đến sự giải phóng các dân tộc bị trị ”

Chủ đề: Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức

Mục lục bài viết:
I. Lập dàn ý chi tiết
II. Bài văn mẫu

Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức

I. Dàn ý Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức (Chuẩn)

1. Mở bài

– Giới thiệu khái quát về tác giả Nguyễn An Ninh (những nét chính về tiểu sử, thành phần chính, đặc điểm sáng tác, …)
– Giới thiệu khái quát về tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – cội nguồn giải phóng dân tộc khỏi ách áp bức (xuất xứ, khái quát giá trị nội dung, giá trị nghệ thuật, …).

2. Cơ thể
Một. Tác giả phê phán thói đòi “Tây hóa”
– Phê phán lối học “Tây hóa”, “thích nói bập bẹ năm ba tiếng Tây hơn là diễn đạt mạch lạc ý tưởng bằng ngôn ngữ của mình” của nhiều người An Nam.
– Phê phán lối sống lai căng trong ăn ở và xây dựng, kiến ​​trúc nhà cửa.
→ Hậu quả nghiêm trọng của việc từ bỏ văn hóa tổ tiên và tiếng mẹ đẻ là “khiến tất cả người An Nam lo lắng về giống nòi”… (Còn tiếp)

>> Xem phân tích dàn ý chi tiết của tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức tại đây

II. Bài văn mẫu Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức (Chuẩn)

Là nhà văn, nhà báo, nhà yêu nước nổi tiếng trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Nguyễn An Ninh đã để lại cho độc giả nhiều bài báo, bài nói, bài chính luận đặc sắc cho thế hệ sau. Cô đọng, trong sáng, không chỉ sâu sắc về tư tưởng mà còn đầy tâm huyết và lòng yêu nước. Tác phẩm “Tiếng mẹ đẻ – cội nguồn giải phóng dân tộc khỏi ách áp bức” đăng trên báo Tiếng chuông năm 1925 là một trong những bài chính luận xuất sắc của ông.

Trong đoạn mở đầu bài viết của mình, tác giả Nguyễn An Ninh đã chỉ trích cách học “Tây hóa”, “thích bập bẹ tiếng Tây năm ba hơn là diễn đạt mạch lạc ý tưởng bằng ngôn ngữ của mình”. của nhiều người An Nam. Đối với tác giả, dường như những người có thói quen học nói tiếng Tây, nhặt nhạnh “châu Âu tầm thường” đang lầm tưởng rằng mình có thể trở thành tầng lớp quý tộc, trở thành đào tạo theo kiểu phương Tây. Nguyễn An Ninh đã nhìn thẳng vào vấn đề và phản bác. Anh coi đó là biểu hiện của “sự thiếu hiểu biết về văn hóa châu Âu”. Không chỉ phê phán thói học theo lối nói của người phương Tây, Nguyễn An Ninh còn phê phán lối sống lai căng trong ăn ở và xây dựng, kiến ​​trúc nhà ở “Những kiểu kiến ​​trúc, trang trí lại nhà cửa là của người An Giang”. Miền Nam được trui rèn thành cái mà người dân Đông Dương gọi là văn minh Pháp, chứng tỏ rằng người An Nam bị Tây phương hóa không có nền văn minh nào cả. Và sau đó, trên cơ sở phản biện, ở đoạn mở đầu tác phẩm, tác giả đã nêu lên hậu quả nghiêm trọng của việc từ bỏ văn hóa tổ tiên và tiếng mẹ đẻ, đó là “khiến tất cả những người An Nam say mê nòi giống phải thốt lên. “rằng nó ảnh hưởng nghiêm trọng đến” nòi giống “của người dân An Nam.

Không chỉ dừng lại ở việc phê phán thói “Tây hóa”, trong phần tiếp theo của bài viết, tác giả Nguyễn An Ninh đã nêu lên những giá trị và vai trò to lớn của tiếng nói đối với vận mệnh dân tộc. Trước hết, tiếng nói là “người bảo vệ nền độc lập quý giá nhất của dân tộc, là nhân tố quan trọng giúp giải phóng các dân tộc bị thống trị”. Nguyễn An Ninh đánh giá cao vai trò và giá trị to lớn của tiếng nói dân tộc trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc và giải phóng dân tộc khỏi sự xâm lược của các dân tộc khác, bởi với ông “bất cứ người Việt Nam nào vứt bỏ tiếng nói của mình, đương nhiên cũng không chịu hy vọng giải phóng nòi giống ”. Đồng thời, tiếng nói còn là cầu nối tri thức, mở mang dân trí, đưa dân tộc ta tiếp xúc với các nền văn minh trên thế giới. Để làm rõ thêm vấn đề này, tác giả chỉ ra rằng “nếu người An Nam tự hào giữ gìn tiếng nói của mình và nỗ lực làm giàu nó, có thể phổ biến ở An Nam những học thuyết và khoa học của châu Âu”, thì sự nghiệp giải phóng dân tộc ở đây. Chỉ là. sớm hay muộn là vấn đề thời gian. Ngoài ra, tác giả còn phê phán sâu sắc những lời than thở về sự nghèo nàn của tiếng mẹ đẻ để biện minh cho hành động học để Tây hoá của mình, qua đó làm nổi bật và khẳng định sự giàu đẹp của tiếng Việt. chứng minh rằng ngôn ngữ của họ không tệ. Còn đối với Nguyễn An Ninh, người ta phàn nàn tiếng Việt kém vì “chỉ biết những từ ngữ thông dụng”. Ông đưa ra những ví dụ về Đại thi hào Nguyễn Du và đặt câu hỏi “Ngôn ngữ Nguyễn Du nghèo hay giàu?” Có lẽ câu hỏi đó của anh một lần nữa khẳng định tiếng Việt của chúng ta không nghèo mà rất giàu và từ đó, ở cuối đoạn văn, anh đã đặt ra một câu hỏi, một vấn đề. Chủ đề khiến mọi người phải suy nghĩ “Là do ngôn ngữ kém hay do người xấu?”.

Cuối cùng, ở phần cuối của tác phẩm “Tiếng mẹ đẻ – cội nguồn giải phóng dân tộc khỏi ách áp bức”, tác giả đã nêu lên quan điểm, suy nghĩ của mình về mối quan hệ giữa tiếng nói của dân tộc mình và tiếng nước ngoài. Nguyễn An Ninh không hề né tránh việc phải biết một thứ tiếng Châu Âu, đối với người An Nam, đặc biệt là giới trí thức, “phải biết ít nhất một thứ tiếng Châu Âu mới có thể hiểu được Châu Âu” và hơn thế nữa, họ cũng cần chia sẻ những gì họ biết và hiểu được với dân tộc. và với đồng bào. Không dừng lại ở đó, anh còn khẳng định, học để biết ngoại ngữ không có nghĩa là từ bỏ tiếng mẹ đẻ, mà ngược lại, nó còn góp phần làm giàu và phong phú thêm vốn ngôn ngữ. ngôn ngữ của quốc gia của bạn.

Tóm lại, bài “Tiếng mẹ đẻ – cội nguồn giải phóng dân tộc” của Nguyễn An Ninh với những luận cứ chặt chẽ, thuyết phục đã đưa đến người đọc một vấn đề quan trọng trong mỗi thời đại – giữ gìn tiếng Việt. quê hương của họ, ngôn ngữ của họ. Đồng thời, bài viết còn khơi gợi trong mỗi người tình yêu, lòng tự hào và ý thức giữ gìn sự trong sáng, đẹp đẽ của ngôn ngữ dân tộc mình.

—–CHẤM DỨT—–

https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-tac-pham-tieng-me-de-nguon-giai-phong-cac-dan-toc-bi-ap-buc-48251n.aspx
Trên đây là bài phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức, các em có thể tham khảo để có thêm thông tin: STiếng mẹ đẻ là nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức. của Nguyễn An Ninh, Nêu ý kiến ​​của bạn về việc giữ gìn tiếng mẹ đẻ và học ngoại ngữ để học tập hiệu quả.


Vừa rồi, nhomkinhnamphat.com vừa mới đưa tới bạn đọc bài viết về Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ- Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức này.
Hy vọng rằng với nhưng thông tin bạn có được sau khi đọc bài viết Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ- Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức sẽ giúp bạn giải trí và quan tâm hơn về vấn đề Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ- Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức hiện nay.
Hãy cũng với nhomkinhnamphat.com viết thêm nhiều bài viết về chủ đề Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ- Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức nhé.

Xem Thêm:  Dàn ý nghị luận xã hội về câu “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”

Bài viết Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ- Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức được đăng bởi vào ngày 2022-06-05 04:21:25. Cảm ơn bãn đọc đã quan tâm và đọc tin tại nhomkinhnamphat.com/

Xem thêm thông tin về Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ- Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức

#Phân #tích #tác #phẩm #Tiếng #mẹ #đẻ #Nguồn #giải #phóng #các #dân #tộc #bị #áp #bức

Bài phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức sẽ giúp các em thấy được vai trò to lớn của tiếng mẹ đẻ, đó không chỉ là tiếng nói hàng ngày mà nó còn là “nhân tố quan trọng hàng đầu giúp giải phóng các dân tộc bị thống trị”
Chủ đề: Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức
Mục lục bài viết:I. Lập dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức
I. Dàn ý Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức (Chuẩn)
1. Mở bài
– Giới thiệu khái quát về tác giả Nguyễn An Ninh (những nét chính về tiểu sử, sáng tác chính, đặc điểm sáng tác, …)– Giới thiệu khái quát về tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – cội nguồn giải phóng dân tộc khỏi ách áp bức (xuất xứ, khái quát giá trị nội dung, giá trị nghệ thuật, …).
2. Cơ thểMột. Tác giả phê phán thói đòi “Tây hóa”– Phê phán lối học “Tây hóa”, “thích bập bẹ năm ba tiếng Tây hơn là diễn đạt mạch lạc ý tưởng bằng ngôn ngữ của mình” của nhiều người An Nam.– Phê phán lối sống lai căng trong ăn ở và xây dựng, kiến ​​trúc nhà cửa.→ Hậu quả nghiêm trọng của việc từ bỏ văn hóa tổ tiên và tiếng mẹ đẻ là “làm cho mọi người An Nam lo lắng cho giống nòi” … (Còn tiếp)
>> Xem Phân tích dàn ý chi tiết của tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức tại đây
II. Bài văn mẫu Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức (Chuẩn)
Là nhà văn, nhà báo, nhà yêu nước nổi tiếng trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Nguyễn An Ninh đã để lại cho độc giả nhiều bài báo, bài diễn thuyết, bài chính luận đặc sắc cho thế hệ sau. súc tích, trong sáng, không chỉ có chiều sâu tư tưởng mà còn đầy tâm huyết và lòng yêu nước. Tác phẩm “Tiếng mẹ đẻ – cội nguồn giải phóng dân tộc khỏi ách áp bức” đăng trên báo Tiếng chuông năm 1925 là một trong những bài chính luận xuất sắc của ông.
Trong đoạn mở đầu bài viết của mình, tác giả Nguyễn An Ninh đã phê phán lối học “Tây hóa”, “thích bập bẹ tiếng Tây năm 3 hơn là diễn đạt mạch lạc ý tưởng bằng ngôn ngữ của mình”. của nhiều người An Nam. Đối với tác giả, dường như những người có thói quen học nói tiếng Tây, nhặt nhạnh “tầm thường của châu Âu” đang lầm tưởng rằng họ có thể trở thành tầng lớp quý tộc, trở thành đào tạo theo kiểu phương Tây. Nguyễn An Ninh đã nhìn thẳng vào vấn đề và phản biện. Anh xem đó là biểu hiện của sự “thiếu hiểu biết về văn hóa của châu Âu”. Không chỉ phê phán thói học nói Tây, Nguyễn An Ninh còn phê phán lối sống lai căng trong ăn ở và xây dựng, kiến ​​trúc nhà ở “Những kiểu kiến ​​trúc, trang trí lại nhà cửa thuộc về người An Giang”. Miền Nam được hun đúc thành cái mà người dân Đông Dương gọi là nền văn minh Pháp, chứng tỏ rằng người An Nam đã được phương Tây hóa không có nền văn minh nào cả. Và sau đó, trên cơ sở những phản biện, ở phần cuối của đoạn mở đầu tác phẩm, tác giả đã nêu lên hậu quả nghiêm trọng của việc từ bỏ văn hóa tổ tiên và tiếng mẹ đẻ, đó là “khiến tất cả những người An Nam tha thiết với giống nòi lo lắng nói ”có nghĩa là nó ảnh hưởng nghiêm trọng đến“ nòi giống ”của người dân An Nam.
Không chỉ dừng lại ở việc phê phán thói “Tây hóa”, trong phần tiếp theo của bài viết, tác giả Nguyễn An Ninh đã nêu lên những giá trị và vai trò to lớn của tiếng nói đối với vận mệnh dân tộc. Trước hết, tiếng nói là “người bảo vệ nền độc lập quý báu nhất của dân tộc, là nhân tố quan trọng giúp giải phóng các dân tộc bị thống trị”. Nguyễn An Ninh đã đánh giá rất cao vai trò và giá trị to lớn của tiếng nói dân tộc trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc và giải phóng dân tộc khỏi sự xâm lược của các dân tộc khác, bởi với ông “bất cứ người Việt Nam nào vứt bỏ tiếng nói của mình, đương nhiên cũng từ chối hy vọng giải phóng nòi giống ”. Đồng thời, tiếng nói còn là cầu nối tri thức, mở mang dân trí, đưa dân tộc ta tiếp xúc với các nền văn minh trên thế giới. Để làm rõ hơn vấn đề này, tác giả chỉ ra rằng “nếu người An Nam tự hào giữ gìn tiếng nói của mình và nỗ lực làm giàu nó, có thể phổ biến ở An Nam những học thuyết của và khoa học châu Âu”, thì sự nghiệp giải phóng dân tộc ở đây chỉ là. sớm hay muộn là vấn đề thời gian. Ngoài ra, tác giả còn phê phán sâu sắc những lời than thở về sự nghèo nàn của tiếng mẹ đẻ để biện minh cho hành động học để Tây hoá của mình, từ đó nêu cao và khẳng định sự giàu đẹp của tiếng Việt. chứng tỏ rằng ngôn ngữ của họ không phải là kém. Đối với Nguyễn An Ninh, mọi người phàn nàn rằng tiếng Việt kém vì họ “chỉ biết những từ thông dụng của ngôn ngữ”. Ông đưa ra những dẫn chứng về Đại thi hào Nguyễn Du và đặt câu hỏi “Ngôn ngữ Nguyễn Du nghèo hay giàu?” Có lẽ câu hỏi đó của anh một lần nữa khẳng định tiếng Việt của chúng ta không nghèo mà rất phong phú và từ đó, ở cuối đoạn văn, anh đã đặt ra một câu hỏi, một vấn đề. Đề tài khiến người ta phải suy nghĩ “Có phải do ngôn ngữ kém hay do con người kém cỏi?”.
Cuối cùng, ở phần cuối của tác phẩm “Tiếng mẹ đẻ – cội nguồn giải phóng dân tộc khỏi ách áp bức”, tác giả đã nêu lên quan điểm, suy nghĩ của mình về mối quan hệ giữa tiếng nói của dân tộc mình và tiếng nước ngoài. Nguyễn An Ninh không né tránh việc phải biết một thứ tiếng Âu, đối với anh người An Nam, đặc biệt là giới trí thức, “phải biết ít nhất một thứ tiếng Âu thì mới hiểu được Châu Âu” và hơn thế nữa, họ cũng cần chia sẻ những gì họ biết và thấu hiểu với dân tộc và với đồng bào. Không dừng lại ở đó, anh còn khẳng định, học để biết ngoại ngữ không có nghĩa là từ bỏ tiếng mẹ đẻ, mà ngược lại, nó còn góp phần làm giàu và phong phú thêm cho ngôn ngữ. ngôn ngữ của quốc gia của bạn.
Tóm lại, bài “Tiếng mẹ đẻ – cội nguồn giải phóng dân tộc” của Nguyễn An Ninh với lập luận chặt chẽ, thuyết phục đã mang đến cho người đọc một vấn đề quan trọng trong mỗi thời đại – giữ gìn tiếng Việt. quê hương, ngôn ngữ của dân tộc mình. Đồng thời, bài viết còn khơi gợi trong mỗi người tình yêu, niềm tự hào và ý thức giữ gìn sự trong sáng, đẹp đẽ của ngôn ngữ của dân tộc mình.
—————KẾT THÚC—————
https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-tac-pham-tieng-me-de-nguon-giai-phong-cac-dan-toc-bi-ap-buc-48251n.aspx Trên đây là bài phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức, các em có thể tham khảo để có thêm thông tin: STiếng mẹ đẻ là nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức. của Nguyễn An Ninh, Trình bày quan điểm của bạn về việc bảo tồn tiếng mẹ đẻ và học ngoại ngữ để học tập hiệu quả.

Xem Thêm:  Bài Văn Tả Đồ Vật Lớp 4 Mà Em Yêu Thích ❤️️ 20 Mẫu Hay

#Phân #tích #tác #phẩm #Tiếng #mẹ #đẻ #Nguồn #giải #phóng #các #dân #tộc #bị #áp #bức

Bài phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức sẽ giúp các em thấy được vai trò to lớn của tiếng mẹ đẻ, đó không chỉ là tiếng nói hàng ngày mà nó còn là “nhân tố quan trọng hàng đầu giúp giải phóng các dân tộc bị thống trị”
Chủ đề: Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức
Mục lục bài viết:I. Lập dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức
I. Dàn ý Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức (Chuẩn)
1. Mở bài
– Giới thiệu khái quát về tác giả Nguyễn An Ninh (những nét chính về tiểu sử, sáng tác chính, đặc điểm sáng tác, …)– Giới thiệu khái quát về tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – cội nguồn giải phóng dân tộc khỏi ách áp bức (xuất xứ, khái quát giá trị nội dung, giá trị nghệ thuật, …).
2. Cơ thểMột. Tác giả phê phán thói đòi “Tây hóa”– Phê phán lối học “Tây hóa”, “thích bập bẹ năm ba tiếng Tây hơn là diễn đạt mạch lạc ý tưởng bằng ngôn ngữ của mình” của nhiều người An Nam.– Phê phán lối sống lai căng trong ăn ở và xây dựng, kiến ​​trúc nhà cửa.→ Hậu quả nghiêm trọng của việc từ bỏ văn hóa tổ tiên và tiếng mẹ đẻ là “làm cho mọi người An Nam lo lắng cho giống nòi” … (Còn tiếp)
>> Xem Phân tích dàn ý chi tiết của tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức tại đây
II. Bài văn mẫu Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức (Chuẩn)
Là nhà văn, nhà báo, nhà yêu nước nổi tiếng trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Nguyễn An Ninh đã để lại cho độc giả nhiều bài báo, bài diễn thuyết, bài chính luận đặc sắc cho thế hệ sau. súc tích, trong sáng, không chỉ có chiều sâu tư tưởng mà còn đầy tâm huyết và lòng yêu nước. Tác phẩm “Tiếng mẹ đẻ – cội nguồn giải phóng dân tộc khỏi ách áp bức” đăng trên báo Tiếng chuông năm 1925 là một trong những bài chính luận xuất sắc của ông.
Trong đoạn mở đầu bài viết của mình, tác giả Nguyễn An Ninh đã phê phán lối học “Tây hóa”, “thích bập bẹ tiếng Tây năm 3 hơn là diễn đạt mạch lạc ý tưởng bằng ngôn ngữ của mình”. của nhiều người An Nam. Đối với tác giả, dường như những người có thói quen học nói tiếng Tây, nhặt nhạnh “tầm thường của châu Âu” đang lầm tưởng rằng họ có thể trở thành tầng lớp quý tộc, trở thành đào tạo theo kiểu phương Tây. Nguyễn An Ninh đã nhìn thẳng vào vấn đề và phản biện. Anh xem đó là biểu hiện của sự “thiếu hiểu biết về văn hóa của châu Âu”. Không chỉ phê phán thói học nói Tây, Nguyễn An Ninh còn phê phán lối sống lai căng trong ăn ở và xây dựng, kiến ​​trúc nhà ở “Những kiểu kiến ​​trúc, trang trí lại nhà cửa thuộc về người An Giang”. Miền Nam được hun đúc thành cái mà người dân Đông Dương gọi là nền văn minh Pháp, chứng tỏ rằng người An Nam đã được phương Tây hóa không có nền văn minh nào cả. Và sau đó, trên cơ sở những phản biện, ở phần cuối của đoạn mở đầu tác phẩm, tác giả đã nêu lên hậu quả nghiêm trọng của việc từ bỏ văn hóa tổ tiên và tiếng mẹ đẻ, đó là “khiến tất cả những người An Nam tha thiết với giống nòi lo lắng nói ”có nghĩa là nó ảnh hưởng nghiêm trọng đến“ nòi giống ”của người dân An Nam.
Không chỉ dừng lại ở việc phê phán thói “Tây hóa”, trong phần tiếp theo của bài viết, tác giả Nguyễn An Ninh đã nêu lên những giá trị và vai trò to lớn của tiếng nói đối với vận mệnh dân tộc. Trước hết, tiếng nói là “người bảo vệ nền độc lập quý báu nhất của dân tộc, là nhân tố quan trọng giúp giải phóng các dân tộc bị thống trị”. Nguyễn An Ninh đã đánh giá rất cao vai trò và giá trị to lớn của tiếng nói dân tộc trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc và giải phóng dân tộc khỏi sự xâm lược của các dân tộc khác, bởi với ông “bất cứ người Việt Nam nào vứt bỏ tiếng nói của mình, đương nhiên cũng từ chối hy vọng giải phóng nòi giống ”. Đồng thời, tiếng nói còn là cầu nối tri thức, mở mang dân trí, đưa dân tộc ta tiếp xúc với các nền văn minh trên thế giới. Để làm rõ hơn vấn đề này, tác giả chỉ ra rằng “nếu người An Nam tự hào giữ gìn tiếng nói của mình và nỗ lực làm giàu nó, có thể phổ biến ở An Nam những học thuyết của và khoa học châu Âu”, thì sự nghiệp giải phóng dân tộc ở đây chỉ là. sớm hay muộn là vấn đề thời gian. Ngoài ra, tác giả còn phê phán sâu sắc những lời than thở về sự nghèo nàn của tiếng mẹ đẻ để biện minh cho hành động học để Tây hoá của mình, từ đó nêu cao và khẳng định sự giàu đẹp của tiếng Việt. chứng tỏ rằng ngôn ngữ của họ không phải là kém. Đối với Nguyễn An Ninh, mọi người phàn nàn rằng tiếng Việt kém vì họ “chỉ biết những từ thông dụng của ngôn ngữ”. Ông đưa ra những dẫn chứng về Đại thi hào Nguyễn Du và đặt câu hỏi “Ngôn ngữ Nguyễn Du nghèo hay giàu?” Có lẽ câu hỏi đó của anh một lần nữa khẳng định tiếng Việt của chúng ta không nghèo mà rất phong phú và từ đó, ở cuối đoạn văn, anh đã đặt ra một câu hỏi, một vấn đề. Đề tài khiến người ta phải suy nghĩ “Có phải do ngôn ngữ kém hay do con người kém cỏi?”.
Cuối cùng, ở phần cuối của tác phẩm “Tiếng mẹ đẻ – cội nguồn giải phóng dân tộc khỏi ách áp bức”, tác giả đã nêu lên quan điểm, suy nghĩ của mình về mối quan hệ giữa tiếng nói của dân tộc mình và tiếng nước ngoài. Nguyễn An Ninh không né tránh việc phải biết một thứ tiếng Âu, đối với anh người An Nam, đặc biệt là giới trí thức, “phải biết ít nhất một thứ tiếng Âu thì mới hiểu được Châu Âu” và hơn thế nữa, họ cũng cần chia sẻ những gì họ biết và thấu hiểu với dân tộc và với đồng bào. Không dừng lại ở đó, anh còn khẳng định, học để biết ngoại ngữ không có nghĩa là từ bỏ tiếng mẹ đẻ, mà ngược lại, nó còn góp phần làm giàu và phong phú thêm cho ngôn ngữ. ngôn ngữ của quốc gia của bạn.
Tóm lại, bài “Tiếng mẹ đẻ – cội nguồn giải phóng dân tộc” của Nguyễn An Ninh với lập luận chặt chẽ, thuyết phục đã mang đến cho người đọc một vấn đề quan trọng trong mỗi thời đại – giữ gìn tiếng Việt. quê hương, ngôn ngữ của dân tộc mình. Đồng thời, bài viết còn khơi gợi trong mỗi người tình yêu, niềm tự hào và ý thức giữ gìn sự trong sáng, đẹp đẽ của ngôn ngữ của dân tộc mình.
—————KẾT THÚC—————
https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-tac-pham-tieng-me-de-nguon-giai-phong-cac-dan-toc-bi-ap-buc-48251n.aspx Trên đây là bài phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức, các em có thể tham khảo để có thêm thông tin: STiếng mẹ đẻ là nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức. của Nguyễn An Ninh, Trình bày quan điểm của bạn về việc bảo tồn tiếng mẹ đẻ và học ngoại ngữ để học tập hiệu quả.

Xem Thêm:  Soạn bài Tổng kết phần văn học nước ngoài

#Phân #tích #tác #phẩm #Tiếng #mẹ #đẻ #Nguồn #giải #phóng #các #dân #tộc #bị #áp #bức

Bài phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức sẽ giúp các em thấy được vai trò to lớn của tiếng mẹ đẻ, đó không chỉ là tiếng nói hàng ngày mà nó còn là “nhân tố quan trọng hàng đầu giúp giải phóng các dân tộc bị thống trị”
Chủ đề: Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức
Mục lục bài viết:I. Lập dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức
I. Dàn ý Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức (Chuẩn)
1. Mở bài
– Giới thiệu khái quát về tác giả Nguyễn An Ninh (những nét chính về tiểu sử, sáng tác chính, đặc điểm sáng tác, …)– Giới thiệu khái quát về tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – cội nguồn giải phóng dân tộc khỏi ách áp bức (xuất xứ, khái quát giá trị nội dung, giá trị nghệ thuật, …).
2. Cơ thểMột. Tác giả phê phán thói đòi “Tây hóa”– Phê phán lối học “Tây hóa”, “thích bập bẹ năm ba tiếng Tây hơn là diễn đạt mạch lạc ý tưởng bằng ngôn ngữ của mình” của nhiều người An Nam.– Phê phán lối sống lai căng trong ăn ở và xây dựng, kiến ​​trúc nhà cửa.→ Hậu quả nghiêm trọng của việc từ bỏ văn hóa tổ tiên và tiếng mẹ đẻ là “làm cho mọi người An Nam lo lắng cho giống nòi” … (Còn tiếp)
>> Xem Phân tích dàn ý chi tiết của tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức tại đây
II. Bài văn mẫu Phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức (Chuẩn)
Là nhà văn, nhà báo, nhà yêu nước nổi tiếng trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Nguyễn An Ninh đã để lại cho độc giả nhiều bài báo, bài diễn thuyết, bài chính luận đặc sắc cho thế hệ sau. súc tích, trong sáng, không chỉ có chiều sâu tư tưởng mà còn đầy tâm huyết và lòng yêu nước. Tác phẩm “Tiếng mẹ đẻ – cội nguồn giải phóng dân tộc khỏi ách áp bức” đăng trên báo Tiếng chuông năm 1925 là một trong những bài chính luận xuất sắc của ông.
Trong đoạn mở đầu bài viết của mình, tác giả Nguyễn An Ninh đã phê phán lối học “Tây hóa”, “thích bập bẹ tiếng Tây năm 3 hơn là diễn đạt mạch lạc ý tưởng bằng ngôn ngữ của mình”. của nhiều người An Nam. Đối với tác giả, dường như những người có thói quen học nói tiếng Tây, nhặt nhạnh “tầm thường của châu Âu” đang lầm tưởng rằng họ có thể trở thành tầng lớp quý tộc, trở thành đào tạo theo kiểu phương Tây. Nguyễn An Ninh đã nhìn thẳng vào vấn đề và phản biện. Anh xem đó là biểu hiện của sự “thiếu hiểu biết về văn hóa của châu Âu”. Không chỉ phê phán thói học nói Tây, Nguyễn An Ninh còn phê phán lối sống lai căng trong ăn ở và xây dựng, kiến ​​trúc nhà ở “Những kiểu kiến ​​trúc, trang trí lại nhà cửa thuộc về người An Giang”. Miền Nam được hun đúc thành cái mà người dân Đông Dương gọi là nền văn minh Pháp, chứng tỏ rằng người An Nam đã được phương Tây hóa không có nền văn minh nào cả. Và sau đó, trên cơ sở những phản biện, ở phần cuối của đoạn mở đầu tác phẩm, tác giả đã nêu lên hậu quả nghiêm trọng của việc từ bỏ văn hóa tổ tiên và tiếng mẹ đẻ, đó là “khiến tất cả những người An Nam tha thiết với giống nòi lo lắng nói ”có nghĩa là nó ảnh hưởng nghiêm trọng đến“ nòi giống ”của người dân An Nam.
Không chỉ dừng lại ở việc phê phán thói “Tây hóa”, trong phần tiếp theo của bài viết, tác giả Nguyễn An Ninh đã nêu lên những giá trị và vai trò to lớn của tiếng nói đối với vận mệnh dân tộc. Trước hết, tiếng nói là “người bảo vệ nền độc lập quý báu nhất của dân tộc, là nhân tố quan trọng giúp giải phóng các dân tộc bị thống trị”. Nguyễn An Ninh đã đánh giá rất cao vai trò và giá trị to lớn của tiếng nói dân tộc trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc và giải phóng dân tộc khỏi sự xâm lược của các dân tộc khác, bởi với ông “bất cứ người Việt Nam nào vứt bỏ tiếng nói của mình, đương nhiên cũng từ chối hy vọng giải phóng nòi giống ”. Đồng thời, tiếng nói còn là cầu nối tri thức, mở mang dân trí, đưa dân tộc ta tiếp xúc với các nền văn minh trên thế giới. Để làm rõ hơn vấn đề này, tác giả chỉ ra rằng “nếu người An Nam tự hào giữ gìn tiếng nói của mình và nỗ lực làm giàu nó, có thể phổ biến ở An Nam những học thuyết của và khoa học châu Âu”, thì sự nghiệp giải phóng dân tộc ở đây chỉ là. sớm hay muộn là vấn đề thời gian. Ngoài ra, tác giả còn phê phán sâu sắc những lời than thở về sự nghèo nàn của tiếng mẹ đẻ để biện minh cho hành động học để Tây hoá của mình, từ đó nêu cao và khẳng định sự giàu đẹp của tiếng Việt. chứng tỏ rằng ngôn ngữ của họ không phải là kém. Đối với Nguyễn An Ninh, mọi người phàn nàn rằng tiếng Việt kém vì họ “chỉ biết những từ thông dụng của ngôn ngữ”. Ông đưa ra những dẫn chứng về Đại thi hào Nguyễn Du và đặt câu hỏi “Ngôn ngữ Nguyễn Du nghèo hay giàu?” Có lẽ câu hỏi đó của anh một lần nữa khẳng định tiếng Việt của chúng ta không nghèo mà rất phong phú và từ đó, ở cuối đoạn văn, anh đã đặt ra một câu hỏi, một vấn đề. Đề tài khiến người ta phải suy nghĩ “Có phải do ngôn ngữ kém hay do con người kém cỏi?”.
Cuối cùng, ở phần cuối của tác phẩm “Tiếng mẹ đẻ – cội nguồn giải phóng dân tộc khỏi ách áp bức”, tác giả đã nêu lên quan điểm, suy nghĩ của mình về mối quan hệ giữa tiếng nói của dân tộc mình và tiếng nước ngoài. Nguyễn An Ninh không né tránh việc phải biết một thứ tiếng Âu, đối với anh người An Nam, đặc biệt là giới trí thức, “phải biết ít nhất một thứ tiếng Âu thì mới hiểu được Châu Âu” và hơn thế nữa, họ cũng cần chia sẻ những gì họ biết và thấu hiểu với dân tộc và với đồng bào. Không dừng lại ở đó, anh còn khẳng định, học để biết ngoại ngữ không có nghĩa là từ bỏ tiếng mẹ đẻ, mà ngược lại, nó còn góp phần làm giàu và phong phú thêm cho ngôn ngữ. ngôn ngữ của quốc gia của bạn.
Tóm lại, bài “Tiếng mẹ đẻ – cội nguồn giải phóng dân tộc” của Nguyễn An Ninh với lập luận chặt chẽ, thuyết phục đã mang đến cho người đọc một vấn đề quan trọng trong mỗi thời đại – giữ gìn tiếng Việt. quê hương, ngôn ngữ của dân tộc mình. Đồng thời, bài viết còn khơi gợi trong mỗi người tình yêu, niềm tự hào và ý thức giữ gìn sự trong sáng, đẹp đẽ của ngôn ngữ của dân tộc mình.
—————KẾT THÚC—————
https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-tac-pham-tieng-me-de-nguon-giai-phong-cac-dan-toc-bi-ap-buc-48251n.aspx Trên đây là bài phân tích tác phẩm Tiếng mẹ đẻ – Nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức, các em có thể tham khảo để có thêm thông tin: STiếng mẹ đẻ là nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức. của Nguyễn An Ninh, Trình bày quan điểm của bạn về việc bảo tồn tiếng mẹ đẻ và học ngoại ngữ để học tập hiệu quả.

Rate this post

Nam Phát Nguyễn

Tôi là người viết blog cho Nhôm Kính Nam Phát. Tôi đã viết và xuất bản hơn 2.000 bài viết về các chủ đề khác nhau. Tôi sinh ra ở Việt Nam, nhưng chuyển đến Canada từ nhỏ. Bây giờ, tôi sống ở Toronto với vợ, con và con chó của mình. Tôi nói tiếng Việt, tiếng Anh và tiếng Pháp. Mục tiêu của tôi là cung cấp thông tin hữu ích cho những người quan tâm đến văn hóa, lịch sử, ẩm thực Việt Nam và những thứ khác liên quan đến cuộc sống ở Việt Nam. Tôi thích viết về thực phẩm, vì vậy bạn có thể mong đợi tìm thấy nhiều bài đăng về điều đó. Tôi cũng thích viết về lịch sử, thời trang và phong cách sống, vì vậy không có lý do gì bạn không thể tìm thấy những loại chủ đề đó trên blog của tôi.
Back to top button