Giáo Dục

Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu (2021) ⭐️ Wiki ADS ⭐️

Chiếc thuyền ngoài xa là một trong những tác phẩm xuất sắc của văn học Việt Nam thời kỳ đổi mới khi xoay quanh đề tài đạo đức thế giới và số phận cá nhân trong xã hội. Phần cuối tác phẩm là những dòng suy ngẫm của tác giả về cuộc đời và nghệ thuật, để tìm hiểu về vấn đề này, mời các bạn tham khảo bài Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của tác giả. Noãn.

Chủ đề: Phân tích đoạn cuối bài Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu

Phân tích đoạn cuối bài Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu

Bạn đang xem: Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa (2021) của Nguyễn Minh Châu ⭐️ ADS Wiki ⭐️

I. Dàn ý Phân tích đoạn cuối bài Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu

1. Mở bài:

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm và các yếu tố cần nghiên cứu, phân tích.

2. Thân bài:

một. Vẻ đẹp thực sự và ý nghĩa của bức ảnh đối với Phùng:
– Đó là một bức ảnh rất nghệ thuật, một cảnh quay đắt giá, một vẻ đẹp hoàn hảo hiếm có, mà có lẽ đời nghệ sĩ khó có lần thứ hai gặp được.
Nhưng đằng sau đó là cả một câu chuyện, một mảnh đời đầy đau khổ, một góc khuất của xã hội lúc bấy giờ:
+ Cảnh người phụ nữ làng chài xấu xí, thô thiển bị người chồng bạo hành hành hạ, chế giễu không thương tiếc.
+ Cảnh đau thương khi người phụ nữ câm lặng chịu tủi nhục, người con trai chấp nhận tiếng không trung để bảo vệ mẹ.
+ Là một câu chuyện rất dài kể về cuộc đời của người phụ nữ miền biển với đức hi sinh và vẻ đẹp tâm hồn đáng quý.

– Bản thân Phùng khi đứng trước bức ảnh để đời ấy không chỉ có cảm giác của một người nghệ sĩ yêu cái đẹp đơn thuần mà đó còn là một bài học, một khám phá mới trong cuộc sống.
+ Đối với vẻ đẹp hoàn hảo và hiếm có của bức ảnh, anh chàng tỏ vẻ không hài lòng, thậm chí có phần thất vọng và tiếc nuối.
+ Phùng “mỗi lần nhìn kĩ” bức ảnh, cái mà anh thực sự thấy không phải là sương sớm mà là cuộc đời của một người phụ nữ vất vả dãi nắng dầm mưa, là vẻ đẹp đạo đức của một con người nhân hậu, vị tha. trên hết.

b. Hình ảnh người phụ nữ làng chài sau bộ ảnh:
– Hình ảnh người phụ nữ làng chài là hình ảnh rất hiện thực của con người Việt Nam sau chiến tranh: nghèo khổ, vất vả, lam lũ.
=> Nhận thức rõ ràng về thực trạng đời sống của người dân và trăn trở về giải pháp để thay đổi nó.
– Thể hiện một quan điểm trong tác phẩm của tác giả là “nghệ thuật vì con người”
– Có thể thấy được sự day dứt, ân hận và ám ảnh của nhân vật Phùng, khi nhận ra bức tranh nghệ thuật dường như quá tách rời, thậm chí che lấp đi những nét đẹp, những diễn biến trong cuộc sống. sống trong thực tế, trở nên không thực, hào nhoáng, rời rạc, phân tầng xã hội.
– Hình ảnh “Cô bước đi chậm rãi, chân bước chắc trên mặt đất, hòa vào đám đông…” là sự thể hiện dòng đời, số phận của nhân vật, trở thành một trong những mảnh ghép. Xã hội “không ai nhớ mặt đặt tên”.
=> Nghệ thuật xuất hiện từ cuộc sống, nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng có những vẻ đẹp lý tưởng mà chỉ có sự thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ mới có thể thu hẹp khoảng cách giữa họ.

3. Kết luận:

Nêu cảm nghĩ của bạn.

Xem thêm: Văn Tả Người Lính ❤️️ 15 Bài Văn Tả Người Lính Hay Điểm 10

II. Bài văn mẫu Phân tích đoạn cuối bài Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu

Nguyễn Minh Châu được coi là một trong những cây bút tiên phong ưu tú và điêu luyện nhất của nền văn học nước ta trong thời kỳ đổi mới. Chiến tranh kết thúc, đất nước chuyển mình sang một giai đoạn mới đầy gian khổ, khó khăn, nỗi đau bom đạn tạm gác lại. Các tác giả thời kỳ này cũng dần chuyển hướng viết, tìm tòi về những đề tài mới, nhất là trong quá trình đất nước, con người có nhiều thay đổi mới, lạ thay vì đi sâu tìm hiểu. chủ nghĩa anh hùng cách mạng như những năm 60, 70. Ngược lại, chủ đề đạo đức con người và số phận con người được chú ý nhiều nhất và Nguyễn Minh Châu là một trong những tác giả mở đầu cuốn sách. khai thác và mở đường cho mảng đề tài này với nhiều tác phẩm xuất sắc. Trong đó, tác phẩm hấp dẫn nhất phải kể đến Chiếc thuyền ngoài xa, với những khám phá và triết lý không chỉ đối với thế giới thẩm mỹ, nghệ thuật mà còn về cuộc sống rộng mở. Kết thúc tác phẩm, đa phần là tâm lý lo lắng của nhân vật Phùng về những mặt tiêu cực, những nỗi đau còn tiềm ẩn trong cuộc sống của bao con người nhỏ bé, đôi khi được đắp lên bởi những bức tranh. Nếu không thực sự tận hưởng, cảm thông và có cái nhìn nhiều mặt, có lẽ mọi người sẽ không bao giờ nhận ra. Trước hết, hãy nói về bức ảnh mà Phụng chụp trong một chuyến công tác trên biển, có lẽ đối với nhiều người đánh giá đây là một bức ảnh rất nghệ thuật và thẩm mỹ, đó là cảnh “Mũi thuyền in hình sắc nét. . mơ hồ, mờ ảo trong làn sương mù màu trắng sữa có chút phớt hồng do ánh nắng chiếu vào ”. “Một vài bóng người lớn và trẻ em đang ngồi yên như tượng trên một mái nhà hình chóp, quay mặt về phía bờ biển.” Đó là một cảnh quay đắt giá, một vẻ đẹp hoàn mỹ hiếm có mà có lẽ đời người nghệ sĩ khó có thể gặp được hai lần. Nhưng chỉ bản thân Phùng biết đằng sau đó là cả một câu chuyện, một mảnh đời đầy đau khổ, và cả một góc khuất của xã hội lúc bấy giờ. Bởi sau bức tranh nghệ thuật, thẩm mỹ được vị trưởng phòng khen ngợi, được nhiều người sành mỹ thuật trưng bày trong nhà là cảnh một người phụ nữ làng chài xấu xí, thô thiển bị gã chồng gắt gỏng đánh đập. bị tra tấn và chế giễu không thương tiếc. Đó còn là cảnh đau thương khi người phụ nữ âm thầm chịu tủi nhục, người con trai gật đầu bất chấp để bảo vệ mẹ. Đó cũng là một câu chuyện rất dài về cuộc đời của người phụ nữ miền biển với đức tính cương nghị và vẻ đẹp tâm hồn đáng quý. Riêng Phùng, khi đứng trước bức ảnh để đời ấy, anh không chỉ có cảm giác của một người nghệ sĩ yêu cái đẹp đơn thuần, mà đó còn là một bài học kinh nghiệm, một khám phá mới trong cuộc sống, khác xa với những gì anh luôn có. tưởng tượng. Về vẻ đẹp hoàn hảo và hiếm có của bức ảnh, anh chàng tỏ ra không hài lòng, thậm chí có phần hụt hẫng và thất vọng trước những gì mà bản thân được hưởng. Phùng – người lính đã vào sinh ra tử trên mọi mặt trận, góp phần giải phóng dân tộc, lập lại hòa bình dân tộc, nhưng đối mặt với hậu quả của chiến tranh, đối mặt với cuộc sống khốn khó. của một người phụ nữ, anh dường như bất lực và thấy mình còn trẻ và yếu ớt. Những lời tâm sự, tâm sự về nguyên nhân khiến người phụ nữ phải gật đầu chung sống với người chồng bội bạc là vì con cái, cái nghèo, cái sự chịu đựng của mình và việc nó chèn ép con cái. con người phải như vậy khiến người ta không thể không im lặng, và hình như có gì đó vỡ ra. Trong bức ảnh đó, bức ảnh thật đẹp, thật thẩm mỹ và nghệ thuật, nó còn chứa đựng những triết lý sâu sắc trong cuộc sống, mà trong mọi thứ chúng ta nhìn vào đều phải cân nhắc đa chiều. Bởi lẽ, sau bao nhiêu năm đấu tranh, Phùng và Đẩu đã quen suy nghĩ đúng sai chứ không còn sống trong thực tế của một người phụ nữ xấu xí làm nghề chài lưới, với hơn chục đứa con. trẻ con chờ ăn, nên các anh không hiểu nỗi khổ của cô cho đến khi cô mở lòng. Phải nói rằng so với nhiều người khác bức ảnh đơn giản là đẹp, nhưng so với Phùng nó không chỉ mang tính thẩm mỹ, nghệ thuật mà còn là lẽ sống, triết lý sống của hàng triệu người như cô thôn nữ. đánh bắt cá. Chính vì vậy mà Phùng “mỗi lần nhìn kỹ” bức ảnh, thứ mà anh thực sự thấy không phải là sương sớm mà là cuộc đời của người phụ nữ dãi nắng dầm mưa, vẻ đẹp đạo mạo của một đứa trẻ. người có trái tim nhân hậu vị tha hơn tất cả. Điều tiếc nuối so với Phùng đó là vẻ đẹp tiềm ẩn ấy không được mọi người nhận ra hết, bởi nó bị ngăn cách bởi một bức ảnh quá nghệ thuật và quá đẹp về mặt thẩm mỹ, một vẻ đẹp “gu thẩm mỹ và nghệ thuật” .Hình ảnh hàng chài cô thôn nữ hiện lên trong tâm hồn Phùng “to xác với những đường nét thô kệch, lưng áo đã bạc màu, nửa thân dưới ướt sũng, khuôn mặt trắng bệch vì kéo lưới suốt đêm. “, đó là hình ảnh rất hiện thực của xã hội nước ta sau chiến tranh, đói nghèo, khó khăn, lam lũ vẫn đang bao trùm lên cuộc sống của bao người như người phụ nữ làng chài. Phùng hay chính tác giả đã nhận thấy rõ thực trạng đời sống của nhân dân và trăn trở về một giải pháp để chuyển hóa nó, đó chính là tấm lòng nhân đạo sâu sắc mà Nguyễn Minh Châu muốn gửi gắm qua tác phẩm Đồng thời, việc Phùng nhìn thấy bóng dáng người đàn bà làng chài qua tấm ảnh, cũng đã bộc lộ một quan điểm trong tác phẩm của tác giả đó là “mỹ học, nghệ thuật vì con người”, đó là văn học, mỹ học. Văn học, mỹ thuật, nghệ thuật ở đầu và cuối đều là để gửi gắm cuộc sống của con người, để con người nói lên những điều khuất tất. những góc khuất của số phận, để từ đó cảm thông, đồng cảm.Cũng từ đó ta thấy được sự day dứt, ân hận, ám ảnh của nhân vật Phùng, khi nhận ra rằng dường như bức tranh thẩm mỹ và nghệ thuật đã quá tách rời, thậm chí. bị che khuất. Những cái đẹp, những diễn biến của cuộc sống hiện thực, trở nên hư ảo, hào nhoáng, gây chia rẽ, phân tầng xã hội khi nó treo lơ lửng trong nhà của những người sành sỏi về nghệ thuật và thẩm mỹ, những người mà thực tế chúng ta không hiểu câu chuyện đằng sau.

Cuối cùng, hình ảnh “Nàng bước đi chậm rãi, chân chống đất vững vàng, hòa vào dòng người…” là biểu hiện của dòng đời, số phận của nhân vật, người phụ nữ còn phải tìm hiểu. Anh sống hết mình, gắn bó với gia đình, trở thành một trong những mảnh ghép “không ai nhớ tên” của xã hội, tạo nên cuộc sống muôn màu. Nó cũng đề cập đến một xã hội đầy rẫy những mảnh đời với nhiều hoàn cảnh khác nhau, với những nỗi cơ cực, bất hạnh, hạnh phúc của riêng họ mà chúng ta cần có cái nhìn đa diện, đa chiều để thấu hiểu. Nghệ thuật xuất hiện từ cuộc sống, nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng có những vẻ đẹp và lý tưởng hoàn hảo mà chỉ có sự thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ mới có thể kéo gần khoảng cách giữa họ.

Xem thêm: Công Thức Và Cách Tính Lãi Vay Ngân Hàng Theo Tháng Từ A

Cái kết của tác phẩm là sự chiêm nghiệm của tác giả qua nhân vật Phùng về những triết lý nhân sinh trong cuộc sống, từ một bức tranh mà sau này chứa đựng cả một cuộc đời, một số phận với nhiều góc khuất. đồng cảm, thông cảm. Đồng thời, tác phẩm cũng bộc lộ một góc nhìn mới về cách nhìn cuộc sống cần có cái nhìn đa diện, nhiều chiều, đồng thời gật gù rằng trong cái nghịch lý vẫn tồn tại cái chí lý. – – – – – – CHẤM DỨT – – – – – –

Trên đây là bài văn mẫu phân tích ý nghĩa đoạn kết Chiếc thuyền ngoài xa, để hiểu thêm về Chiếc thuyền ngoài xa và khám phá những thông điệp nghệ thuật mà Nguyễn Minh Châu gửi gắm trong tác phẩm này. Mời các bạn tham khảo thêm các bài viết khác Phân tích nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xaPhân tích nhân vật người đàn bà hàng chài trong Chiếc thuyền ngoài xa, Phân tích tình huống truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xaPhân tích Nghịch lý trong Chiếc thuyền ngoài xa.

Nguồn: https://camnangbep.com
Thể loại: Học tập


Vừa rồi, nhomkinhnamphat.com vừa mới đưa tới bạn đọc bài viết về Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu (2021) ⭐️ Wiki ADS ⭐️ này.
Hy vọng rằng với nhưng thông tin bạn có được sau khi đọc bài viết Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu (2021) ⭐️ Wiki ADS ⭐️ sẽ giúp bạn giải trí và quan tâm hơn về vấn đề Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu (2021) ⭐️ Wiki ADS ⭐️ hiện nay.
Hãy cũng với nhomkinhnamphat.com viết thêm nhiều bài viết về chủ đề Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu (2021) ⭐️ Wiki ADS ⭐️ nhé.

Bài viết Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu (2021) ⭐️ Wiki ADS ⭐️ được đăng bởi vào ngày 2022-06-07 14:01:34. Cảm ơn bãn đọc đã quan tâm và đọc tin tại nhomkinhnamphat.com/

Xem Thêm:  Chính quyền nói gì vụ cô giáo tự tử trước mặt hiệu trưởng bị buộc thôi việc?

Xem thêm thông tin về Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu (2021) ⭐️ Wiki ADS ⭐️

#Phân #tích #đoạn #cuối #tác #phẩm #Chiếc #thuyền #ngoài #của #Nguyễn #Minh #Châu #Wiki #ADS

Chiếc thuyền ngoài xa là một trong những tác phẩm xuất sắc của văn học Việt Nam thời kỳ đổi mới khi chuyển hướng đến đề tài đạo đức thế sự và số phận cá nhân trong xã hội. Đoạn kết của tác phẩm là những dòng viết lắng đọng đầy chiêm nghiệm của tác giả về cuộc đời và nghệ thuật, để tìm hiểu về vấn đề này mời các em tham khảo bài viết Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu.
Đề bài: Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu

Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu 
Bạn đang đọc: Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu (2021) ⭐️ Wiki ADS ⭐️

I. Dàn ý Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu
1. Mở bài:
– Giới thiệu tác giả, tác phẩm và yếu tố cần nghiên cứu và phân tích.
2. Thân bài:
a. Vẻ đẹp và ý nghĩa thực của bức ảnh đối với Phùng:– Là một bức ảnh rất nghệ thuật, là một cảnh đắt trời cho, một vẻ đẹp toàn bích hiếm có, mà có lẽ đời nghệ sĩ khó có thể gặp lần hai.– Thế nhưng đằng sau đó là cả một câu chuyện, cả một cuộc đời nhiều đau khổ, cả một góc khuất của xã hội lúc bấy giờ:+ Cảnh một người đàn bà làng chài xấu xí, thô kệch bị người chồng cục súc vũ phu hành hạ, nhiếc móc không thương tiếc.+ Cảnh đớn đau khi người phụ nữ câm lặng chịu nhục, đứa con trai chấp nhận tiếng bất hiếu để bảo vệ mẹ.+ Là cả một câu chuyện rất dài về cuộc đời của một người đàn bà miền biển với đức hy sinh và vẻ đẹp tâm hồn trân quý.
– Bản thân Phùng khi đứng trước bức ảnh để đời ấy, anh không chỉ có cảm nhận của một người nghệ sĩ đơn thuần yêu cái đẹp, mà nó còn là một bài học, một phát hiện mới trong cuộc đời.+ Đối với vẻ đẹp toàn bích, hiếm có của bức ảnh anh dường như lại không hài lòng, thậm chí có phần hụt hẫng và tiếc nuối.+ Phùng “mỗi lần ngắm kỹ” bức ảnh, cái anh thật sự thấy không phải là cảnh sương sớm ban mai, mà chính là cuộc đời của một người đàn bà mưa nắng nhọc nhằn, là vẻ đẹp đạo đức của một con người có tấm lòng nhân hậu vị tha hơn tất cả.
b. Hình ảnh người đàn bà làng chài sau bức ảnh:– Hình ảnh người đàn bà làng chài đó chính là một hình ảnh rất thực tế về con người Việt Nam sau chiến tranh: đói nghèo, khổ cực, lam lũ.=> Nhận thức một cách rõ rệt về thực trạng cuộc sống nhân dân và những trăn trở về một giải pháp để thay đổi nó.– Thể hiện một quan điểm trong sáng tác của tác giả ấy là “nghệ thuật vị nhân sinh”– Nhìn ra được sự day dứt, nuối tiếc và ám ảnh của nhân vật Phùng, khi anh nhận ra rằng dường như bức ảnh nghệ thuật ấy đã quá ra rời, thậm chí làm che lấp đi những vẻ đẹp, những diễn biến trong đời sống thực tế, trở nên không thực, hào nhoáng, chia cắt, phân tầng xã hội.– Hình ảnh “Mụ bước những bước chậm rãi, bàn chân chị giẫm lên mặt đất chắc chắn, hòa lẫn trong đám đông…” là biểu hiện của dòng chảy cuộc sống, số phận của nhân vật, trở thành một trong những mảnh ghép “không ai nhớ mặt đặt tên” của xã hội.=> Nghệ thuật xuất hiện từ cuộc sống, nhưng không phải lúc nào cuộc sống cũng có vẻ đẹp thập toàn thập mỹ lý tưởng mà chỉ có cách thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ thì mới có thể kéo gần khoảng cách giữa chúng.
3. Kết bài:
Nêu cảm nhận.
Xem thêm: Tả Chú Bộ Đội ❤️️ 15 Bài Văn Tả Về Bộ Đội Hay Điểm 10
II. Bài văn mẫu Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu
Nguyễn Minh Châu được xem là một trong số những nhà văn mở đường tinh anh và kĩ năng nhất của nền văn học Nước Ta thời kỳ thay đổi. Chiến tranh kết thúc, quốc gia chuyển mình bước vào một chặng đường mới đầy gian lao và khó khăn vất vả, những đau thương, bom đạn đã tạm lùi lại phía sau. Các tác giả thời kỳ này cũng từ từ chuyển hướng sáng tác và khám phá về những đề tài mới, đặc biệt quan trọng là trong tiến trình quốc gia, con người có nhiều chuyển biến mới mẻ và lạ mắt, thay vì đi sâu vào chủ nghĩa anh hùng cách mạng như những năm 60, 70. Trái lại, chủ đề đạo đức con người và số phận cá thể của con người được chú ý quan tâm nhiều hơn cả và Nguyễn Minh Châu là một trong những tác giả đã khai thác và mở đường cho đề tài này bằng nhiều tác phẩm xuất sắc. Trong đó đáng chú ý quan tâm nhất phải kể đến tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa, với những phát hiện, những triết lý không chỉ dành cho giới làm thẩm mỹ và nghệ thuật mà còn là cho cả cuộc sống được khai mở. Ở đoạn cuối của tác phẩm, đa phần là những tâm lý trăn trở của nhân vật Phùng về những mặt trái, những đau thương vẫn ẩn chìm trong cuộc sống của nhiều con người nhỏ bé, mà đôi lúc chúng được đắp lên bằng những bức màn nghệ thuật và thẩm mỹ, nếu không thực sự thưởng thức, đồng cảm và có cái nhìn đa diện nhiều chiều, có lẽ rằng rằng sẽ chẳng khi nào người ta nhận ra được. Trước hết phải nói về bức ảnh mà Phùng chụp được nhân chuyến công tác làm việc về miền biển, có lẽ rằng rằng với nhiều người xem nó là một bức ảnh rất nghệ thuật và thẩm mỹ, đó là cảnh “ Mũi thuyền in một nét mơ hồ, lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào ”. “ Vài bóng người lớn lẫn trẻ con ngồi im phăng phắc như tượng trên chiếc mui khum khum, đang hướng mặt vào bờ ”. Đó là một cảnh đắt trời cho, một vẻ đẹp toàn bích hiếm có, mà có lẽ rằng đời nghệ sĩ khó hoàn toàn có thể gặp lần hai. Thế nhưng chỉ có mỗi mình bản thân Phùng biết đằng sau đó là cả một câu truyện, cả một cuộc sống nhiều đau khổ, cả một góc khuất của xã hội lúc bấy giờ. Bởi lẽ sau cái bức ảnh nghệ thuật và thẩm mỹ được anh trưởng phòng khen ngợi, được nhiều người sành thẩm mỹ và nghệ thuật trưng trong nhà, ấy là cảnh một người đàn bà làng chài xấu xí, thô kệch bị người chồng cục súc vũ phu hành hạ, nhiếc móc không thương tiếc. Đó còn là cảnh đớn đau khi người phụ nữ câm lặng chịu nhục, đứa con trai gật đầu tiếng bất hiếu để bảo vệ mẹ. Đó còn là cả một câu truyện rất dài về cuộc sống của một người đàn bà miền biển với đức quyết tử và vẻ đẹp tâm hồn trân quý. Bản thân Phùng khi đứng trước bức ảnh để đời ấy, anh không chỉ có cảm nhận của một người nghệ sĩ đơn thuần yêu cái đẹp, mà nó còn là một bài học kinh nghiệm, một phát hiện mới trong cuộc sống, nó khác xa những gì mà anh hằng tưởng tượng trước đó. Đối với vẻ đẹp toàn bích, hiếm có của bức ảnh anh có vẻ như lại không hài lòng, thậm chí còn có phần hụt hẫng và hụt hẫng, bởi chính những gì bản thân anh thưởng thức. Phùng – một chiến sỹ đã từng vào sinh ra tử khắp những mặt trận góp công vào việc giải phóng quốc gia, lập lại hòa bình dân tộc, thế nhưng đứng trước hậu quả của cuộc chiến tranh, đứng trước cuộc sống xấu số khốn khổ của người đàn bà, anh lại có vẻ như bất lực và thấy bản thân mình còn non dại, đuối lý. Những lời nói, lời bộc bạch về cái nguyên do mà người đàn bà phải gật đầu chung sống với gã chồng vũ phu là vì những đứa con, vì nghèo khó, vì lòng bao dung của chị, vì cái thực trạng nó bắt buộc con người phải như thế khiến người ta không khỏi lặng lại, và có vẻ như có một cái gì đó vỡ ra. Trong tấm ảnh ấy, tấm ảnh thật đẹp, thật thẩm mỹ và nghệ thuật còn chứa đựng những triết lý thâm thúy ở đời, rằng phàm nhìn nhận việc gì cũng phải xét đến tính đa diện nhiều chiều. Bởi lẽ, Phùng và Đẩu đi chiến đấu bao năm đã quen với tư duy công minh, phải trái rõ ràng, nhưng hai anh lại không sống trong thực trạng của một người đàn bà xấu xí làm nghề chài lưới, có tận hơn chục đứa con chờ ăn, thế nên những anh không hề hiểu được nỗi khổ tâm của chị cho đến khi chị mở lòng tâm sự. Phải nói rằng so với nhiều người khác bức ảnh chỉ đơn thuần là đẹp, nhưng so với Phùng nó không chỉ là thẩm mỹ và nghệ thuật mà còn là cuộc sống, là triết lý nhân sinh của hàng triệu con người giống người đàn bà làng chài. Chính do đó Phùng “ mỗi lần ngắm kỹ ” bức ảnh, cái anh thật sự thấy không phải là cảnh sương sớm ban mai, mà chính là cuộc sống của một người đàn bà mưa nắng nhọc nhằn, là vẻ đẹp đạo đức của một con người có tấm lòng nhân hậu vị tha hơn toàn bộ. Tiếc nuối so với Phùng ấy là vẻ đẹp tiềm ẩn ấy không phải ai cũng hoàn toàn có thể nhận ra, bởi nó bị ngăn cách bởi một tấm ảnh quá nghệ thuật và thẩm mỹ quá đẹp, một cái đẹp “ vị thẩm mỹ và nghệ thuật ”. Hình ảnh người đàn bà làng chài hiện ra trong tâm lý Phùng “ to lớn với những đường nét thô kệch, tấm sống lưng áo bạc phếch có miếng vá, nửa thân dưới ướt sũng, khuôn mặt rỗ đã nhợt trắng vì kéo lưới suốt đêm ”, đó chính là một hình ảnh rất thực tiễn về xã hội Nước Ta sau cuộc chiến tranh, đói nghèo, khổ cực, lam lũ vẫn đang bao trùm trên cuộc sống của rất nhiều con người giống như người đàn bà làng chài. Phùng hay chính tác giả đã nhận ra một cách rõ ràng về tình hình đời sống nhân dân và những trăn trở về một giải pháp để biến hóa nó, đó là tấm lòng nhân đạo, yêu thương con người thâm thúy mà Nguyễn Minh Châu muốn truyền đạt trải qua tác phẩm của mình. Đồng thời việc Phùng từ bức ảnh nhìn thấy bóng hình của người đàn bà làng chài, còn bộc lộ một quan điểm trong sáng tác của tác giả ấy là “ thẩm mỹ và nghệ thuật vị nhân sinh ”, tức là văn chương, thẩm mỹ và nghệ thuật tất yếu ở đầu cuối đều là để ship hàng đời sống con người, vì con người mà nói lên những góc khuất của số phận, để từ đó cảm thông và đồng cảm. Cũng chính từ đó ta nhìn ra được sự day dứt, nuối tiếc và ám ảnh của nhân vật Phùng, khi anh nhận ra rằng có vẻ như bức ảnh thẩm mỹ và nghệ thuật ấy đã quá ra rời, thậm chí còn làm che lấp đi những vẻ đẹp, những diễn biến trong đời sống trong thực tiễn, trở nên không thực, hào nhoáng, chia cắt, phân tầng xã hội khi nó được treo trong nhà những người sành về nghệ thuật và thẩm mỹ, mà trong thực tiễn họ cũng chẳng hiểu được câu truyện phía sau.
Cuối cùng hình ảnh “Mụ bước những bước chậm rãi, bàn chân chị giẫm lên mặt đất chắc chắn, hòa lẫn trong đám đông…” là biểu hiện của dòng chảy cuộc sống, số phận của nhân vật, người đàn bà vẫn phải lần lữa sống cuộc đời của mình, gắn bó với gia đình, trở thành một trong những mảnh ghép “không ai nhớ mặt đặt tên” của xã hội, làm nên một cuộc đời muôn màu muôn vẻ. Cũng phiếm chỉ một xã hội với đầy rẫy những mảnh đời với nhiều hoàn cảnh khác nhau, với những nỗi đau, những bất hạnh, những hạnh phúc riêng mà chúng ta cần phải có cái nhìn đa diện, nhiều chiều để thấu hiểu. Nghệ thuật xuất hiện từ cuộc sống, nhưng không phải lúc nào cuộc sống cũng có vẻ đẹp thập toàn thập mỹ lý tưởng mà chỉ có cách thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ thì mới có thể kéo gần khoảng cách giữa chúng.
Xem thêm: Công Thức Và Cách Tính Lãi Suất Vay Ngân Hàng Theo Tháng Từ A
Đoạn kết của tác phẩm là những chiêm nghiệm của tác giả trải qua nhân vật Phùng về những triết lý nhân sinh của đời sống, từ một tấm ảnh mà sau đó là chứa đựng cả một cuộc sống, một số phận với nhiều góc khuất cần đồng cảm, cảm thông. Đồng thời tác phẩm cũng bộc lộ một quan điểm mới về cách nhìn nhận cuộc sống rằng cần phải có cái nhìn đa diện, nhiều chiều, đồng thời gật đầu rằng trong những cái nghịch lý vẫn luôn sống sót những cái có lý. — — — — — – HẾT — — — — — –
Trên đây là bài văn mẫu phân tích về ý nghĩa đoạn kết của tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa, để tìm hiểu thêm về tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa và khám phá những thông điệp nghệ thuật được Nguyễn Minh Châu gửi gắm trongt tác phẩm này, mời các em tham khảo thêm các bài viết Phân tích nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa, Phân tích nhân vật người đàn bà hàng chài trong Chiếc thuyền ngoài xa, Phân tích tình huống truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa, Phân tích Nghịch lý trong Chiếc thuyền ngoài xa.
Source: https://camnangbep.com Category: Học tập

Xem Thêm:  Nữ sinh Kinh tế từng 'trượt toàn tập' giành học bổng đi Mỹ

#Phân #tích #đoạn #cuối #tác #phẩm #Chiếc #thuyền #ngoài #của #Nguyễn #Minh #Châu #Wiki #ADS

Chiếc thuyền ngoài xa là một trong những tác phẩm xuất sắc của văn học Việt Nam thời kỳ đổi mới khi chuyển hướng đến đề tài đạo đức thế sự và số phận cá nhân trong xã hội. Đoạn kết của tác phẩm là những dòng viết lắng đọng đầy chiêm nghiệm của tác giả về cuộc đời và nghệ thuật, để tìm hiểu về vấn đề này mời các em tham khảo bài viết Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu.
Đề bài: Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu

Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu 
Bạn đang đọc: Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu (2021) ⭐️ Wiki ADS ⭐️

I. Dàn ý Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu
1. Mở bài:
– Giới thiệu tác giả, tác phẩm và yếu tố cần nghiên cứu và phân tích.
2. Thân bài:
a. Vẻ đẹp và ý nghĩa thực của bức ảnh đối với Phùng:– Là một bức ảnh rất nghệ thuật, là một cảnh đắt trời cho, một vẻ đẹp toàn bích hiếm có, mà có lẽ đời nghệ sĩ khó có thể gặp lần hai.– Thế nhưng đằng sau đó là cả một câu chuyện, cả một cuộc đời nhiều đau khổ, cả một góc khuất của xã hội lúc bấy giờ:+ Cảnh một người đàn bà làng chài xấu xí, thô kệch bị người chồng cục súc vũ phu hành hạ, nhiếc móc không thương tiếc.+ Cảnh đớn đau khi người phụ nữ câm lặng chịu nhục, đứa con trai chấp nhận tiếng bất hiếu để bảo vệ mẹ.+ Là cả một câu chuyện rất dài về cuộc đời của một người đàn bà miền biển với đức hy sinh và vẻ đẹp tâm hồn trân quý.
– Bản thân Phùng khi đứng trước bức ảnh để đời ấy, anh không chỉ có cảm nhận của một người nghệ sĩ đơn thuần yêu cái đẹp, mà nó còn là một bài học, một phát hiện mới trong cuộc đời.+ Đối với vẻ đẹp toàn bích, hiếm có của bức ảnh anh dường như lại không hài lòng, thậm chí có phần hụt hẫng và tiếc nuối.+ Phùng “mỗi lần ngắm kỹ” bức ảnh, cái anh thật sự thấy không phải là cảnh sương sớm ban mai, mà chính là cuộc đời của một người đàn bà mưa nắng nhọc nhằn, là vẻ đẹp đạo đức của một con người có tấm lòng nhân hậu vị tha hơn tất cả.
b. Hình ảnh người đàn bà làng chài sau bức ảnh:– Hình ảnh người đàn bà làng chài đó chính là một hình ảnh rất thực tế về con người Việt Nam sau chiến tranh: đói nghèo, khổ cực, lam lũ.=> Nhận thức một cách rõ rệt về thực trạng cuộc sống nhân dân và những trăn trở về một giải pháp để thay đổi nó.– Thể hiện một quan điểm trong sáng tác của tác giả ấy là “nghệ thuật vị nhân sinh”– Nhìn ra được sự day dứt, nuối tiếc và ám ảnh của nhân vật Phùng, khi anh nhận ra rằng dường như bức ảnh nghệ thuật ấy đã quá ra rời, thậm chí làm che lấp đi những vẻ đẹp, những diễn biến trong đời sống thực tế, trở nên không thực, hào nhoáng, chia cắt, phân tầng xã hội.– Hình ảnh “Mụ bước những bước chậm rãi, bàn chân chị giẫm lên mặt đất chắc chắn, hòa lẫn trong đám đông…” là biểu hiện của dòng chảy cuộc sống, số phận của nhân vật, trở thành một trong những mảnh ghép “không ai nhớ mặt đặt tên” của xã hội.=> Nghệ thuật xuất hiện từ cuộc sống, nhưng không phải lúc nào cuộc sống cũng có vẻ đẹp thập toàn thập mỹ lý tưởng mà chỉ có cách thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ thì mới có thể kéo gần khoảng cách giữa chúng.
3. Kết bài:
Nêu cảm nhận.
Xem thêm: Tả Chú Bộ Đội ❤️️ 15 Bài Văn Tả Về Bộ Đội Hay Điểm 10
II. Bài văn mẫu Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu
Nguyễn Minh Châu được xem là một trong số những nhà văn mở đường tinh anh và kĩ năng nhất của nền văn học Nước Ta thời kỳ thay đổi. Chiến tranh kết thúc, quốc gia chuyển mình bước vào một chặng đường mới đầy gian lao và khó khăn vất vả, những đau thương, bom đạn đã tạm lùi lại phía sau. Các tác giả thời kỳ này cũng từ từ chuyển hướng sáng tác và khám phá về những đề tài mới, đặc biệt quan trọng là trong tiến trình quốc gia, con người có nhiều chuyển biến mới mẻ và lạ mắt, thay vì đi sâu vào chủ nghĩa anh hùng cách mạng như những năm 60, 70. Trái lại, chủ đề đạo đức con người và số phận cá thể của con người được chú ý quan tâm nhiều hơn cả và Nguyễn Minh Châu là một trong những tác giả đã khai thác và mở đường cho đề tài này bằng nhiều tác phẩm xuất sắc. Trong đó đáng chú ý quan tâm nhất phải kể đến tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa, với những phát hiện, những triết lý không chỉ dành cho giới làm thẩm mỹ và nghệ thuật mà còn là cho cả cuộc sống được khai mở. Ở đoạn cuối của tác phẩm, đa phần là những tâm lý trăn trở của nhân vật Phùng về những mặt trái, những đau thương vẫn ẩn chìm trong cuộc sống của nhiều con người nhỏ bé, mà đôi lúc chúng được đắp lên bằng những bức màn nghệ thuật và thẩm mỹ, nếu không thực sự thưởng thức, đồng cảm và có cái nhìn đa diện nhiều chiều, có lẽ rằng rằng sẽ chẳng khi nào người ta nhận ra được. Trước hết phải nói về bức ảnh mà Phùng chụp được nhân chuyến công tác làm việc về miền biển, có lẽ rằng rằng với nhiều người xem nó là một bức ảnh rất nghệ thuật và thẩm mỹ, đó là cảnh “ Mũi thuyền in một nét mơ hồ, lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào ”. “ Vài bóng người lớn lẫn trẻ con ngồi im phăng phắc như tượng trên chiếc mui khum khum, đang hướng mặt vào bờ ”. Đó là một cảnh đắt trời cho, một vẻ đẹp toàn bích hiếm có, mà có lẽ rằng đời nghệ sĩ khó hoàn toàn có thể gặp lần hai. Thế nhưng chỉ có mỗi mình bản thân Phùng biết đằng sau đó là cả một câu truyện, cả một cuộc sống nhiều đau khổ, cả một góc khuất của xã hội lúc bấy giờ. Bởi lẽ sau cái bức ảnh nghệ thuật và thẩm mỹ được anh trưởng phòng khen ngợi, được nhiều người sành thẩm mỹ và nghệ thuật trưng trong nhà, ấy là cảnh một người đàn bà làng chài xấu xí, thô kệch bị người chồng cục súc vũ phu hành hạ, nhiếc móc không thương tiếc. Đó còn là cảnh đớn đau khi người phụ nữ câm lặng chịu nhục, đứa con trai gật đầu tiếng bất hiếu để bảo vệ mẹ. Đó còn là cả một câu truyện rất dài về cuộc sống của một người đàn bà miền biển với đức quyết tử và vẻ đẹp tâm hồn trân quý. Bản thân Phùng khi đứng trước bức ảnh để đời ấy, anh không chỉ có cảm nhận của một người nghệ sĩ đơn thuần yêu cái đẹp, mà nó còn là một bài học kinh nghiệm, một phát hiện mới trong cuộc sống, nó khác xa những gì mà anh hằng tưởng tượng trước đó. Đối với vẻ đẹp toàn bích, hiếm có của bức ảnh anh có vẻ như lại không hài lòng, thậm chí còn có phần hụt hẫng và hụt hẫng, bởi chính những gì bản thân anh thưởng thức. Phùng – một chiến sỹ đã từng vào sinh ra tử khắp những mặt trận góp công vào việc giải phóng quốc gia, lập lại hòa bình dân tộc, thế nhưng đứng trước hậu quả của cuộc chiến tranh, đứng trước cuộc sống xấu số khốn khổ của người đàn bà, anh lại có vẻ như bất lực và thấy bản thân mình còn non dại, đuối lý. Những lời nói, lời bộc bạch về cái nguyên do mà người đàn bà phải gật đầu chung sống với gã chồng vũ phu là vì những đứa con, vì nghèo khó, vì lòng bao dung của chị, vì cái thực trạng nó bắt buộc con người phải như thế khiến người ta không khỏi lặng lại, và có vẻ như có một cái gì đó vỡ ra. Trong tấm ảnh ấy, tấm ảnh thật đẹp, thật thẩm mỹ và nghệ thuật còn chứa đựng những triết lý thâm thúy ở đời, rằng phàm nhìn nhận việc gì cũng phải xét đến tính đa diện nhiều chiều. Bởi lẽ, Phùng và Đẩu đi chiến đấu bao năm đã quen với tư duy công minh, phải trái rõ ràng, nhưng hai anh lại không sống trong thực trạng của một người đàn bà xấu xí làm nghề chài lưới, có tận hơn chục đứa con chờ ăn, thế nên những anh không hề hiểu được nỗi khổ tâm của chị cho đến khi chị mở lòng tâm sự. Phải nói rằng so với nhiều người khác bức ảnh chỉ đơn thuần là đẹp, nhưng so với Phùng nó không chỉ là thẩm mỹ và nghệ thuật mà còn là cuộc sống, là triết lý nhân sinh của hàng triệu con người giống người đàn bà làng chài. Chính do đó Phùng “ mỗi lần ngắm kỹ ” bức ảnh, cái anh thật sự thấy không phải là cảnh sương sớm ban mai, mà chính là cuộc sống của một người đàn bà mưa nắng nhọc nhằn, là vẻ đẹp đạo đức của một con người có tấm lòng nhân hậu vị tha hơn toàn bộ. Tiếc nuối so với Phùng ấy là vẻ đẹp tiềm ẩn ấy không phải ai cũng hoàn toàn có thể nhận ra, bởi nó bị ngăn cách bởi một tấm ảnh quá nghệ thuật và thẩm mỹ quá đẹp, một cái đẹp “ vị thẩm mỹ và nghệ thuật ”. Hình ảnh người đàn bà làng chài hiện ra trong tâm lý Phùng “ to lớn với những đường nét thô kệch, tấm sống lưng áo bạc phếch có miếng vá, nửa thân dưới ướt sũng, khuôn mặt rỗ đã nhợt trắng vì kéo lưới suốt đêm ”, đó chính là một hình ảnh rất thực tiễn về xã hội Nước Ta sau cuộc chiến tranh, đói nghèo, khổ cực, lam lũ vẫn đang bao trùm trên cuộc sống của rất nhiều con người giống như người đàn bà làng chài. Phùng hay chính tác giả đã nhận ra một cách rõ ràng về tình hình đời sống nhân dân và những trăn trở về một giải pháp để biến hóa nó, đó là tấm lòng nhân đạo, yêu thương con người thâm thúy mà Nguyễn Minh Châu muốn truyền đạt trải qua tác phẩm của mình. Đồng thời việc Phùng từ bức ảnh nhìn thấy bóng hình của người đàn bà làng chài, còn bộc lộ một quan điểm trong sáng tác của tác giả ấy là “ thẩm mỹ và nghệ thuật vị nhân sinh ”, tức là văn chương, thẩm mỹ và nghệ thuật tất yếu ở đầu cuối đều là để ship hàng đời sống con người, vì con người mà nói lên những góc khuất của số phận, để từ đó cảm thông và đồng cảm. Cũng chính từ đó ta nhìn ra được sự day dứt, nuối tiếc và ám ảnh của nhân vật Phùng, khi anh nhận ra rằng có vẻ như bức ảnh thẩm mỹ và nghệ thuật ấy đã quá ra rời, thậm chí còn làm che lấp đi những vẻ đẹp, những diễn biến trong đời sống trong thực tiễn, trở nên không thực, hào nhoáng, chia cắt, phân tầng xã hội khi nó được treo trong nhà những người sành về nghệ thuật và thẩm mỹ, mà trong thực tiễn họ cũng chẳng hiểu được câu truyện phía sau.
Cuối cùng hình ảnh “Mụ bước những bước chậm rãi, bàn chân chị giẫm lên mặt đất chắc chắn, hòa lẫn trong đám đông…” là biểu hiện của dòng chảy cuộc sống, số phận của nhân vật, người đàn bà vẫn phải lần lữa sống cuộc đời của mình, gắn bó với gia đình, trở thành một trong những mảnh ghép “không ai nhớ mặt đặt tên” của xã hội, làm nên một cuộc đời muôn màu muôn vẻ. Cũng phiếm chỉ một xã hội với đầy rẫy những mảnh đời với nhiều hoàn cảnh khác nhau, với những nỗi đau, những bất hạnh, những hạnh phúc riêng mà chúng ta cần phải có cái nhìn đa diện, nhiều chiều để thấu hiểu. Nghệ thuật xuất hiện từ cuộc sống, nhưng không phải lúc nào cuộc sống cũng có vẻ đẹp thập toàn thập mỹ lý tưởng mà chỉ có cách thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ thì mới có thể kéo gần khoảng cách giữa chúng.
Xem thêm: Công Thức Và Cách Tính Lãi Suất Vay Ngân Hàng Theo Tháng Từ A
Đoạn kết của tác phẩm là những chiêm nghiệm của tác giả trải qua nhân vật Phùng về những triết lý nhân sinh của đời sống, từ một tấm ảnh mà sau đó là chứa đựng cả một cuộc sống, một số phận với nhiều góc khuất cần đồng cảm, cảm thông. Đồng thời tác phẩm cũng bộc lộ một quan điểm mới về cách nhìn nhận cuộc sống rằng cần phải có cái nhìn đa diện, nhiều chiều, đồng thời gật đầu rằng trong những cái nghịch lý vẫn luôn sống sót những cái có lý. — — — — — – HẾT — — — — — –
Trên đây là bài văn mẫu phân tích về ý nghĩa đoạn kết của tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa, để tìm hiểu thêm về tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa và khám phá những thông điệp nghệ thuật được Nguyễn Minh Châu gửi gắm trongt tác phẩm này, mời các em tham khảo thêm các bài viết Phân tích nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa, Phân tích nhân vật người đàn bà hàng chài trong Chiếc thuyền ngoài xa, Phân tích tình huống truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa, Phân tích Nghịch lý trong Chiếc thuyền ngoài xa.
Source: https://camnangbep.com Category: Học tập

Xem Thêm:  Thuyết minh về một trò chơi dân gian (18 bài) – Văn mẫu lớp 8

#Phân #tích #đoạn #cuối #tác #phẩm #Chiếc #thuyền #ngoài #của #Nguyễn #Minh #Châu #Wiki #ADS

Chiếc thuyền ngoài xa là một trong những tác phẩm xuất sắc của văn học Việt Nam thời kỳ đổi mới khi chuyển hướng đến đề tài đạo đức thế sự và số phận cá nhân trong xã hội. Đoạn kết của tác phẩm là những dòng viết lắng đọng đầy chiêm nghiệm của tác giả về cuộc đời và nghệ thuật, để tìm hiểu về vấn đề này mời các em tham khảo bài viết Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu.
Đề bài: Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu

Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu 
Bạn đang đọc: Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu (2021) ⭐️ Wiki ADS ⭐️

I. Dàn ý Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu
1. Mở bài:
– Giới thiệu tác giả, tác phẩm và yếu tố cần nghiên cứu và phân tích.
2. Thân bài:
a. Vẻ đẹp và ý nghĩa thực của bức ảnh đối với Phùng:– Là một bức ảnh rất nghệ thuật, là một cảnh đắt trời cho, một vẻ đẹp toàn bích hiếm có, mà có lẽ đời nghệ sĩ khó có thể gặp lần hai.– Thế nhưng đằng sau đó là cả một câu chuyện, cả một cuộc đời nhiều đau khổ, cả một góc khuất của xã hội lúc bấy giờ:+ Cảnh một người đàn bà làng chài xấu xí, thô kệch bị người chồng cục súc vũ phu hành hạ, nhiếc móc không thương tiếc.+ Cảnh đớn đau khi người phụ nữ câm lặng chịu nhục, đứa con trai chấp nhận tiếng bất hiếu để bảo vệ mẹ.+ Là cả một câu chuyện rất dài về cuộc đời của một người đàn bà miền biển với đức hy sinh và vẻ đẹp tâm hồn trân quý.
– Bản thân Phùng khi đứng trước bức ảnh để đời ấy, anh không chỉ có cảm nhận của một người nghệ sĩ đơn thuần yêu cái đẹp, mà nó còn là một bài học, một phát hiện mới trong cuộc đời.+ Đối với vẻ đẹp toàn bích, hiếm có của bức ảnh anh dường như lại không hài lòng, thậm chí có phần hụt hẫng và tiếc nuối.+ Phùng “mỗi lần ngắm kỹ” bức ảnh, cái anh thật sự thấy không phải là cảnh sương sớm ban mai, mà chính là cuộc đời của một người đàn bà mưa nắng nhọc nhằn, là vẻ đẹp đạo đức của một con người có tấm lòng nhân hậu vị tha hơn tất cả.
b. Hình ảnh người đàn bà làng chài sau bức ảnh:– Hình ảnh người đàn bà làng chài đó chính là một hình ảnh rất thực tế về con người Việt Nam sau chiến tranh: đói nghèo, khổ cực, lam lũ.=> Nhận thức một cách rõ rệt về thực trạng cuộc sống nhân dân và những trăn trở về một giải pháp để thay đổi nó.– Thể hiện một quan điểm trong sáng tác của tác giả ấy là “nghệ thuật vị nhân sinh”– Nhìn ra được sự day dứt, nuối tiếc và ám ảnh của nhân vật Phùng, khi anh nhận ra rằng dường như bức ảnh nghệ thuật ấy đã quá ra rời, thậm chí làm che lấp đi những vẻ đẹp, những diễn biến trong đời sống thực tế, trở nên không thực, hào nhoáng, chia cắt, phân tầng xã hội.– Hình ảnh “Mụ bước những bước chậm rãi, bàn chân chị giẫm lên mặt đất chắc chắn, hòa lẫn trong đám đông…” là biểu hiện của dòng chảy cuộc sống, số phận của nhân vật, trở thành một trong những mảnh ghép “không ai nhớ mặt đặt tên” của xã hội.=> Nghệ thuật xuất hiện từ cuộc sống, nhưng không phải lúc nào cuộc sống cũng có vẻ đẹp thập toàn thập mỹ lý tưởng mà chỉ có cách thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ thì mới có thể kéo gần khoảng cách giữa chúng.
3. Kết bài:
Nêu cảm nhận.
Xem thêm: Tả Chú Bộ Đội ❤️️ 15 Bài Văn Tả Về Bộ Đội Hay Điểm 10
II. Bài văn mẫu Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu
Nguyễn Minh Châu được xem là một trong số những nhà văn mở đường tinh anh và kĩ năng nhất của nền văn học Nước Ta thời kỳ thay đổi. Chiến tranh kết thúc, quốc gia chuyển mình bước vào một chặng đường mới đầy gian lao và khó khăn vất vả, những đau thương, bom đạn đã tạm lùi lại phía sau. Các tác giả thời kỳ này cũng từ từ chuyển hướng sáng tác và khám phá về những đề tài mới, đặc biệt quan trọng là trong tiến trình quốc gia, con người có nhiều chuyển biến mới mẻ và lạ mắt, thay vì đi sâu vào chủ nghĩa anh hùng cách mạng như những năm 60, 70. Trái lại, chủ đề đạo đức con người và số phận cá thể của con người được chú ý quan tâm nhiều hơn cả và Nguyễn Minh Châu là một trong những tác giả đã khai thác và mở đường cho đề tài này bằng nhiều tác phẩm xuất sắc. Trong đó đáng chú ý quan tâm nhất phải kể đến tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa, với những phát hiện, những triết lý không chỉ dành cho giới làm thẩm mỹ và nghệ thuật mà còn là cho cả cuộc sống được khai mở. Ở đoạn cuối của tác phẩm, đa phần là những tâm lý trăn trở của nhân vật Phùng về những mặt trái, những đau thương vẫn ẩn chìm trong cuộc sống của nhiều con người nhỏ bé, mà đôi lúc chúng được đắp lên bằng những bức màn nghệ thuật và thẩm mỹ, nếu không thực sự thưởng thức, đồng cảm và có cái nhìn đa diện nhiều chiều, có lẽ rằng rằng sẽ chẳng khi nào người ta nhận ra được. Trước hết phải nói về bức ảnh mà Phùng chụp được nhân chuyến công tác làm việc về miền biển, có lẽ rằng rằng với nhiều người xem nó là một bức ảnh rất nghệ thuật và thẩm mỹ, đó là cảnh “ Mũi thuyền in một nét mơ hồ, lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào ”. “ Vài bóng người lớn lẫn trẻ con ngồi im phăng phắc như tượng trên chiếc mui khum khum, đang hướng mặt vào bờ ”. Đó là một cảnh đắt trời cho, một vẻ đẹp toàn bích hiếm có, mà có lẽ rằng đời nghệ sĩ khó hoàn toàn có thể gặp lần hai. Thế nhưng chỉ có mỗi mình bản thân Phùng biết đằng sau đó là cả một câu truyện, cả một cuộc sống nhiều đau khổ, cả một góc khuất của xã hội lúc bấy giờ. Bởi lẽ sau cái bức ảnh nghệ thuật và thẩm mỹ được anh trưởng phòng khen ngợi, được nhiều người sành thẩm mỹ và nghệ thuật trưng trong nhà, ấy là cảnh một người đàn bà làng chài xấu xí, thô kệch bị người chồng cục súc vũ phu hành hạ, nhiếc móc không thương tiếc. Đó còn là cảnh đớn đau khi người phụ nữ câm lặng chịu nhục, đứa con trai gật đầu tiếng bất hiếu để bảo vệ mẹ. Đó còn là cả một câu truyện rất dài về cuộc sống của một người đàn bà miền biển với đức quyết tử và vẻ đẹp tâm hồn trân quý. Bản thân Phùng khi đứng trước bức ảnh để đời ấy, anh không chỉ có cảm nhận của một người nghệ sĩ đơn thuần yêu cái đẹp, mà nó còn là một bài học kinh nghiệm, một phát hiện mới trong cuộc sống, nó khác xa những gì mà anh hằng tưởng tượng trước đó. Đối với vẻ đẹp toàn bích, hiếm có của bức ảnh anh có vẻ như lại không hài lòng, thậm chí còn có phần hụt hẫng và hụt hẫng, bởi chính những gì bản thân anh thưởng thức. Phùng – một chiến sỹ đã từng vào sinh ra tử khắp những mặt trận góp công vào việc giải phóng quốc gia, lập lại hòa bình dân tộc, thế nhưng đứng trước hậu quả của cuộc chiến tranh, đứng trước cuộc sống xấu số khốn khổ của người đàn bà, anh lại có vẻ như bất lực và thấy bản thân mình còn non dại, đuối lý. Những lời nói, lời bộc bạch về cái nguyên do mà người đàn bà phải gật đầu chung sống với gã chồng vũ phu là vì những đứa con, vì nghèo khó, vì lòng bao dung của chị, vì cái thực trạng nó bắt buộc con người phải như thế khiến người ta không khỏi lặng lại, và có vẻ như có một cái gì đó vỡ ra. Trong tấm ảnh ấy, tấm ảnh thật đẹp, thật thẩm mỹ và nghệ thuật còn chứa đựng những triết lý thâm thúy ở đời, rằng phàm nhìn nhận việc gì cũng phải xét đến tính đa diện nhiều chiều. Bởi lẽ, Phùng và Đẩu đi chiến đấu bao năm đã quen với tư duy công minh, phải trái rõ ràng, nhưng hai anh lại không sống trong thực trạng của một người đàn bà xấu xí làm nghề chài lưới, có tận hơn chục đứa con chờ ăn, thế nên những anh không hề hiểu được nỗi khổ tâm của chị cho đến khi chị mở lòng tâm sự. Phải nói rằng so với nhiều người khác bức ảnh chỉ đơn thuần là đẹp, nhưng so với Phùng nó không chỉ là thẩm mỹ và nghệ thuật mà còn là cuộc sống, là triết lý nhân sinh của hàng triệu con người giống người đàn bà làng chài. Chính do đó Phùng “ mỗi lần ngắm kỹ ” bức ảnh, cái anh thật sự thấy không phải là cảnh sương sớm ban mai, mà chính là cuộc sống của một người đàn bà mưa nắng nhọc nhằn, là vẻ đẹp đạo đức của một con người có tấm lòng nhân hậu vị tha hơn toàn bộ. Tiếc nuối so với Phùng ấy là vẻ đẹp tiềm ẩn ấy không phải ai cũng hoàn toàn có thể nhận ra, bởi nó bị ngăn cách bởi một tấm ảnh quá nghệ thuật và thẩm mỹ quá đẹp, một cái đẹp “ vị thẩm mỹ và nghệ thuật ”. Hình ảnh người đàn bà làng chài hiện ra trong tâm lý Phùng “ to lớn với những đường nét thô kệch, tấm sống lưng áo bạc phếch có miếng vá, nửa thân dưới ướt sũng, khuôn mặt rỗ đã nhợt trắng vì kéo lưới suốt đêm ”, đó chính là một hình ảnh rất thực tiễn về xã hội Nước Ta sau cuộc chiến tranh, đói nghèo, khổ cực, lam lũ vẫn đang bao trùm trên cuộc sống của rất nhiều con người giống như người đàn bà làng chài. Phùng hay chính tác giả đã nhận ra một cách rõ ràng về tình hình đời sống nhân dân và những trăn trở về một giải pháp để biến hóa nó, đó là tấm lòng nhân đạo, yêu thương con người thâm thúy mà Nguyễn Minh Châu muốn truyền đạt trải qua tác phẩm của mình. Đồng thời việc Phùng từ bức ảnh nhìn thấy bóng hình của người đàn bà làng chài, còn bộc lộ một quan điểm trong sáng tác của tác giả ấy là “ thẩm mỹ và nghệ thuật vị nhân sinh ”, tức là văn chương, thẩm mỹ và nghệ thuật tất yếu ở đầu cuối đều là để ship hàng đời sống con người, vì con người mà nói lên những góc khuất của số phận, để từ đó cảm thông và đồng cảm. Cũng chính từ đó ta nhìn ra được sự day dứt, nuối tiếc và ám ảnh của nhân vật Phùng, khi anh nhận ra rằng có vẻ như bức ảnh thẩm mỹ và nghệ thuật ấy đã quá ra rời, thậm chí còn làm che lấp đi những vẻ đẹp, những diễn biến trong đời sống trong thực tiễn, trở nên không thực, hào nhoáng, chia cắt, phân tầng xã hội khi nó được treo trong nhà những người sành về nghệ thuật và thẩm mỹ, mà trong thực tiễn họ cũng chẳng hiểu được câu truyện phía sau.
Cuối cùng hình ảnh “Mụ bước những bước chậm rãi, bàn chân chị giẫm lên mặt đất chắc chắn, hòa lẫn trong đám đông…” là biểu hiện của dòng chảy cuộc sống, số phận của nhân vật, người đàn bà vẫn phải lần lữa sống cuộc đời của mình, gắn bó với gia đình, trở thành một trong những mảnh ghép “không ai nhớ mặt đặt tên” của xã hội, làm nên một cuộc đời muôn màu muôn vẻ. Cũng phiếm chỉ một xã hội với đầy rẫy những mảnh đời với nhiều hoàn cảnh khác nhau, với những nỗi đau, những bất hạnh, những hạnh phúc riêng mà chúng ta cần phải có cái nhìn đa diện, nhiều chiều để thấu hiểu. Nghệ thuật xuất hiện từ cuộc sống, nhưng không phải lúc nào cuộc sống cũng có vẻ đẹp thập toàn thập mỹ lý tưởng mà chỉ có cách thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ thì mới có thể kéo gần khoảng cách giữa chúng.
Xem thêm: Công Thức Và Cách Tính Lãi Suất Vay Ngân Hàng Theo Tháng Từ A
Đoạn kết của tác phẩm là những chiêm nghiệm của tác giả trải qua nhân vật Phùng về những triết lý nhân sinh của đời sống, từ một tấm ảnh mà sau đó là chứa đựng cả một cuộc sống, một số phận với nhiều góc khuất cần đồng cảm, cảm thông. Đồng thời tác phẩm cũng bộc lộ một quan điểm mới về cách nhìn nhận cuộc sống rằng cần phải có cái nhìn đa diện, nhiều chiều, đồng thời gật đầu rằng trong những cái nghịch lý vẫn luôn sống sót những cái có lý. — — — — — – HẾT — — — — — –
Trên đây là bài văn mẫu phân tích về ý nghĩa đoạn kết của tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa, để tìm hiểu thêm về tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa và khám phá những thông điệp nghệ thuật được Nguyễn Minh Châu gửi gắm trongt tác phẩm này, mời các em tham khảo thêm các bài viết Phân tích nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa, Phân tích nhân vật người đàn bà hàng chài trong Chiếc thuyền ngoài xa, Phân tích tình huống truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa, Phân tích Nghịch lý trong Chiếc thuyền ngoài xa.
Source: https://camnangbep.com Category: Học tập

Rate this post

Nam Phát Nguyễn

Tôi là người viết blog cho Nhôm Kính Nam Phát. Tôi đã viết và xuất bản hơn 2.000 bài viết về các chủ đề khác nhau. Tôi sinh ra ở Việt Nam, nhưng chuyển đến Canada từ nhỏ. Bây giờ, tôi sống ở Toronto với vợ, con và con chó của mình. Tôi nói tiếng Việt, tiếng Anh và tiếng Pháp. Mục tiêu của tôi là cung cấp thông tin hữu ích cho những người quan tâm đến văn hóa, lịch sử, ẩm thực Việt Nam và những thứ khác liên quan đến cuộc sống ở Việt Nam. Tôi thích viết về thực phẩm, vì vậy bạn có thể mong đợi tìm thấy nhiều bài đăng về điều đó. Tôi cũng thích viết về lịch sử, thời trang và phong cách sống, vì vậy không có lý do gì bạn không thể tìm thấy những loại chủ đề đó trên blog của tôi.
Back to top button