Tin Tức

Nỗi đau kép của người mẹ có con ung thư

Đồng naiSau một năm ôm con gái lớn bị ung thư ngược dòng Đồng Nai – Sài Gòn để truyền hóa chất, chị Oanh “bỏ quên” cô con gái nhỏ với những dấu hiệu ngày càng tăng của chứng tự kỷ.

Chiều cuối tháng 3, trong căn hộ nhỏ ở huyện Long Thành, bé Huyền 3 tuổi và con gái Lưu Thị Ngọc Bích đang ngồi chơi bỗng rộn ràng tiếng cười. Đang nhỏ thuốc cho con gái lớn Kim Oanh, 6 tuổi bị đau mắt, chị Bích chạy ngang ôm con, nước mắt lưng tròng.

Cách đây một năm, bà nghi ngờ bé Huyền có dấu hiệu tự kỷ. Trước khi đưa con đi khám, chị nhận ngay kết quả xét nghiệm ung thư của Kim Oanh.

Kể từ đó, cứ 20 ngày hai mẹ con lại vào Sài Gòn và ở lại một tuần để hóa trị. Chồng chị, anh Thế Hùng trở thành trụ cột kinh tế duy nhất của gia đình nên không thể cùng vợ đưa con đi chữa bệnh, chăm sóc con gái nhỏ. Tất cả những gì công nhân làm được là tăng ca 14 tiếng / ngày, từ thứ 2 đến chủ nhật để nhận lương 9 triệu đồng. Khi đến bệnh viện, chị Bích gửi con cho hàng xóm trông hộ rồi lo hậu sự.

“Không đủ khả năng để điều trị cùng lúc cả hai, tôi buộc phải lựa chọn điều trị cho Kim Oanh vì căn bệnh ung thư không thể chờ đợi được nữa”, bà Bích nói. Người mẹ biết rằng triệu chứng tự kỷ của Huyền ngày một nặng hơn.

Bích và con gái lớn Kim Oanh tại Bệnh viện Ung bướu TP.HCM, tháng 3 năm 2022. Hình ảnh: Nhân vật được cung cấp.

Kim Oanh được chẩn đoán mắc bệnh ung thư khi bị ong đốt vào mắt trái vào tháng 3 năm ngoái. Nghe con kêu đau, vợ chồng chị Bích ra cửa hàng mua thuốc tự điều trị rồi đến bệnh viện. Nhưng càng uống thuốc thì mắt cháu càng sưng to nên chị đưa con đến Bệnh viện Nhi đồng 2, rồi Bệnh viện Mắt Sài Gòn để khám.

Sau khi làm sinh thiết khối u, chị Oanh bị ung thư, phải nhập viện điều trị hóa chất. Ngày bác sĩ yêu cầu ký cam kết điều trị, Bích run run chạy ra ngoài hành lang khóc rất lâu. Khi bình tĩnh lại, bà mẹ mới quay lại và ký. Vốn ít lời, lại không thể cùng vợ con ở bệnh viện, anh Thế Hùng chỉ biết gọi điện động viên: “Mẹ con cố gắng vài ngày rồi về”. Người cha không ngờ, hành trình giành lại sự sống của con gái mình lại kéo dài cả năm trời.

Khi những đơn thuốc đầu tiên được phát cho mọi người, tác dụng phụ khiến chị Oanh bị loét miệng, sưng môi. Suốt một tuần, cô không ăn uống được gì nên bác sĩ phải truyền nước, từ một cô gái mập mạp, sau một tháng cô chỉ còn da bọc xương.

Kim Oanh tự bú sữa khi khỏe mạnh. Ảnh chụp khi tôi mới bắt đầu dùng thuốc, giữa năm 2021. Tấm ảnh: Nhân vật được cung cấp.

Đợt dịch Covid-19 từ tháng 6 đến tháng 9 năm ngoái là khó khăn nhất đối với gia đình chị Bích. Trước lệnh cấm đi chơi để phòng bệnh, mẹ con chị không về được Đồng Nai. Cô buộc phải thuê nhà trọ với giá 120.000 đồng / ngày cạnh bệnh viện để tiện cho việc giao thuốc. Nhưng khu trọ có người nhiễm Covid nên chị quyết định thuê phòng trọ xa bệnh viện với giá hơn 250.000 đồng một ngày. Trước đây, một chuyến xe đi về chỉ tốn vài trăm nghìn, nhưng vì dịch nên chị phải thuê xe dịch vụ, tốn 1,5 triệu một chuyến.

Bé Huyền thường xuyên phải xa mẹ, cả tháng trời không gặp, mẹ và chị hai về cũng không nhận ra. “Phải mất ba ngày sau, cô ấy mới có thể nhìn thấy mặt tôi,” cô nói.

Không chỉ lo tiền thuốc thang, tiền ăn, ở, tiền xe cho con mà tiếng cười vô thức của Huyền còn đè nặng tâm trí khiến Bích không một đêm trọn vẹn.

Sau khi cơn dịch qua đi, sức khỏe của Kim Oanh ổn định, chị Bích quyết định đưa Huyền đi khám. Tháng trước, hai tay dắt hai con vào Sài Gòn, người mẹ định cho Oanh uống thuốc rồi đến Bệnh viện Nhi đồng 2 khám cho Huyền. Nhưng khi nhập viện thì cả bố mẹ và con đều bị nhiễm Covid nên phải quay về. Những ngày ở nhà, Bích thường tự hỏi: “Tại sao ông trời cứ thử thách mình?”. Tuy nhiên, cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bỏ cuộc mà luôn tự trấn an bản thân rằng: “Và bạn vẫn đang hạnh phúc, và bạn vẫn còn hy vọng”.

Hơn một năm qua, bao nhiêu tiền bạc tích cóp được của vợ chồng Oanh đều dồn hết cho Oanh. Nhờ sự giúp đỡ của chương trình Mặt trời hy vọng, cháu bé đã được hỗ trợ 30 triệu đồng. Những đơn thuốc sau, khi hết tiền, bà Bích đến gõ cửa phòng công tác xã hội của viện để cầu cứu.

Bác sĩ Chu Hoàng Minh, Khoa Ung bướu, Bệnh viện Ung bướu cho biết: “Sau một năm điều trị tại bệnh viện, sức khỏe của bé Kim Oanh tiến triển khá tốt, trong thời gian tới sẽ đánh giá để xem xét có được xạ trị hay không.” bệnh nhi, chắc việc xạ trị sẽ tốn kém hơn, do khối u nằm ngay trong hốc mắt, phải dùng kỹ thuật xạ trị cao ”.

Kim Oanh mơ được đóng vai công chúa nên thường hỏi mẹ khi nào tóc sẽ mọc. Bích chỉ dám nói: “Tóc em mọc rồi, nhưng hơi chậm”. Dù hơn một năm trở lại đây, Oanh đã quen với việc vào Sài Gòn hàng tháng, nhưng mỗi lần đi đâu, Oanh đều hỏi mẹ: “Bao giờ con khỏi đi bệnh viện?”.

Như mọi khi, cô ấy nói lần này sẽ không đến bệnh viện mà sẽ đi nhà sách, đi siêu thị … Nhưng trong thâm tâm, người mẹ biết mình không thể giữ lời.

Hạ Vy

Với mục tiêu truyền niềm tin cho các bệnh nhi ung thư, Quỹ Hy vọng phối hợp với chương trình Ông mặt trời phát động chương trình Mặt trời hy vọng. Một sự hợp tác nữa của các bạn là một tia sáng khác cho các thế hệ tương lai của đất nước. Vui lòng xem thông tin về chương trình tại đây.


Vừa rồi, nhomkinhnamphat.com vừa mới đưa tới bạn đọc bài viết về Nỗi đau kép của người mẹ có con ung thư
này.
Hy vọng rằng với nhưng thông tin bạn có được sau khi đọc bài viết Nỗi đau kép của người mẹ có con ung thư
sẽ giúp bạn giải trí và quan tâm hơn về vấn đề Nỗi đau kép của người mẹ có con ung thư
hiện nay.
Hãy cũng với nhomkinhnamphat.com viết thêm nhiều bài viết về chủ đề Nỗi đau kép của người mẹ có con ung thư
nhé.

Xem Thêm:  Bác bảo vệ gần 60 tuổi kiệt sức khi đạp xe 230km về quê, rÆ°ng rÆ°ng khi cán bộ chốt kiểm dịch hỗ trợ tiền

Bài viết Nỗi đau kép của người mẹ có con ung thư
được đăng bởi vào ngày 2022-04-21 13:11:07. Cảm ơn bãn đọc đã quan tâm và đọc tin tại nhomkinhnamphat.com/

Nguồn: vnexpress.net

Xem thêm thông tin về Nỗi đau kép của người mẹ có con ung thư

#Nỗi #đau #kép #của #người #mẹ #có #con #ung #thư

Đời sốngBài học sống

Thứ năm, 14/4/2022, 06:00 (GMT+7)

Nỗi đau kép của người mẹ có con ung thư

Đồng NaiMột năm ôm con gái lớn mắc ung thư đi về Đồng Nai – Sài Gòn truyền hóa chất, chị Oanh “bỏ quên” con gái nhỏ với dấu hiệu tự kỷ ngày một nhiều.

Chiều cuối tháng 3, trong căn trọ nhỏ ở huyện Long Thành, bé Huyền 3 tuổi, con chị Lưu Thị Ngọc Bích đang ngồi chơi bỗng cười sằng sặc. Đang nhỏ thuốc cho con gái lớn Kim Oanh, 6 tuổi bị u hóc mắt, chị Bích bỏ ngang chạy lại ôm đứa nhỏ, nước mắt túa ra.Một năm trước, chị đã ngờ ngợ bé Huyền có dấu hiệu mắc bệnh tự kỷ. Chưa kịp đưa con đi khám, chị nhận ngay kết quả xét nghiệm ung thư của Kim Oanh.Từ đó, cứ 20 ngày, hai mẹ con lại lên Sài Gòn, ở lại một tuần để hóa trị. Chồng chị, anh Thế Hùng trở thành trụ cột kinh tế duy nhất của gia đình nên không thể cùng vợ đưa con đi chữa bệnh hay trông đứa con gái nhỏ. Tất cả những gì anh công nhân có thể làm là tăng ca ngày 14 tiếng mỗi ngày, từ thứ hai đến chủ nhật để nhận khoản lương 9 triệu đồng. Những lần đi viện, chị Bích gửi con cho hàng xóm trông rồi trả tiền.”Không đủ khả năng để cùng lúc trị bệnh cho cả hai, tôi buộc phải chọn chạy chữa cho Kim Oanh vì ung thư không thể chờ”, chị Bích nói. Người mẹ biết, các triệu chứng tự kỷ của bé Huyền ngày một trầm trọng.

Chị Bích và con gái lớn Kim Oanh trong bệnh viện Ung Bướu TP HCM, tháng 3/2022. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Kim Oanh được phát hiện ung thư khi bị ong chích vào mắt trái, tháng 3 năm ngoái. Nghe con than đau nhức, vợ chồng chị Bích ra tiệm mua thuốc tự chữa, rồi đến bệnh viện. Nhưng càng uống thuốc mắt càng sưng to, chị đưa con lên Bệnh viện Nhi đồng 2, rồi Bệnh viện Mắt ở Sài Gòn khám.Sau khi làm sinh thiết khối u cho kết quả Oanh mắc ung thư, cần nhập viện để hóa trị. Ngày bác sĩ yêu cầu ký vào giấy cam kết điều trị, chị Bích tay run, chạy ra hành lang khóc một hồi lâu. Khi trấn tĩnh, người mẹ mới quay trở lại, đặt bút ký. Vốn kiệm lời, lại không thể đồng hành cùng vợ con ở bệnh viện, anh Thế Hùng chỉ biết gọi điện động viên: “Hai mẹ con ráng ít hôm rồi về”. Ông bố không ngờ, hành trình giành lại sự sống cho con gái kéo dài suốt cả năm.Khi những toa thuốc đầu tiên được truyền vào người, tác dụng phụ của thuốc khiến Oanh bị loét miệng, môi sưng to. Suốt một tuần, em không ăn uống được gì nên bác sĩ phải truyền nước, từ một cô bé mập mạp, sau một tháng cô bé chỉ còn da với xương.

Kim Oanh tự xúc ăn những lúc khỏe. Ảnh chụp thời gian đầu em mới vào thuốc, giữa năm 2021. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Dịch Covid-19 giai đoạn tháng 6 đến tháng 9 năm ngoái là khó khăn nhất với gia đình chị Bích. Trước lệnh cấm ra đường để phòng bệnh, mẹ con chị không thể về Đồng Nai. Chị buộc phải thuê nhà trọ 120.000 đồng mỗi ngày cạnh bệnh viện để tiện truyền thuốc. Nhưng nhà trọ có người nhiễm Covid, chị bấm bụng đi mướn một phòng trọ xa bệnh viện hơn giá 250.000 đồng một ngày. Trước đây, mẹ con chỉ tốn vài trăm nghìn tiền xe đò đi về, nhưng vì dịch chị phải thuê xe dịch vụ, giá 1,5 triệu một chuyến.Bé Huyền thường xuyên phải xa mẹ, cả tháng không gặp, lúc mẹ và chị hai về em không nhận ra. “Mất đến 3 ngày, con mới chịu nhìn mặt tôi”, chị kể.Không chỉ lo tiền thuốc, tiền ăn, tiền trọ, tiền xe, tiền gửi con mà những trận cười vô thức của Huyền đè nặng tâm trí, khiến chị Bích không một đêm tròn giấc.Dịch bệnh qua đi, sức khỏe của Kim Oanh ổn định, chị Bích quyết dẫn bé Huyền đi khám. Tháng trước, hai tay dắt hai con lên Sài Gòn, người mẹ định vào thuốc cho Oanh xong sẽ sang Bệnh viện Nhi đồng 2 khám cho Huyền. Nhưng vừa lên viện cả ba mẹ con nhiễm Covid nên đành quay về. Những ngày ở nhà, chị Bích hay tự hỏi: “Sao ông trời cứ thử thách mình?”. Thế nhưng, chị chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đầu hàng mà luôn tự trấn an: “Còn con là còn hạnh phúc, còn con là còn hy vọng”.Một năm qua, bao nhiêu tiền vợ chồng tích cóp đều dồn hết cho Oanh. Nhờ giúp đỡ của chương trình Mặt trời Hy vọng, bé được hỗ trợ 30 triệu đồng. Những toa thuốc sau, khi hết tiền, chị Bích lại gõ cửa phòng công tác xã hội của viện nhờ giúp đỡ.Bác sĩ Chu Hoàng Minh, Khoa Ung bướu nhi, Bệnh viện Ung Bướu cho biết: “Sau một năm điều trị ở viện, sức khỏe của Kim Oanh tiến triển khá tốt. Thời gian tới sẽ đánh giá để xem xét có nên xạ trị cho bé hay không. Là bệnh nhi nên có khả năng xạ trị sẽ tốn kém hơn, do vị trí u nằm ngay hốc mắt, phải dùng kỹ thuật xạ cao”.Kim Oanh ước mơ được đóng vai công chúa nên thường hỏi mẹ khi nào con mọc tóc. Chị Bích chỉ dám nói: “Tóc con đang mọc đấy, nhưng hơi chậm”. Dù một năm qua, Oanh đã quen với việc lên Sài Gòn mỗi tháng, nhưng cứ mỗi lần đi, Oanh lại hỏi mẹ: “Bao giờ con mới hết đi bệnh viện hả mẹ?”.Cũng như mọi lần, chị nói lần này không đi viện mà sẽ đi nhà sách, đi siêu thị… Có điều, trong thâm tâm người mẹ biết mình không thể giữ lời.Hà Vy
Với mục tiêu thắp lên niềm tin cho bệnh nhi ung thư, Quỹ Hy vọng kết hợp với chương trình Ông Mặt trời triển khai chương trình Mặt trời Hy vọng. Thêm một sự chung tay của quý vị là thêm một tia sáng gửi tới thế hệ tương lai của đất nước. Mời xem thông tin về chương trình tại đây.

Xem Thêm:  Giải Toán lớp 1 trang 82, 83 sách Cánh Diều

  Trở lại Đời sốngTrở lại Đời sống

Chia sẻ

Copy link thành công

#Nỗi #đau #kép #của #người #mẹ #có #con #ung #thư

Đời sốngBài học sống

Thứ năm, 14/4/2022, 06:00 (GMT+7)

Nỗi đau kép của người mẹ có con ung thư

Đồng NaiMột năm ôm con gái lớn mắc ung thư đi về Đồng Nai – Sài Gòn truyền hóa chất, chị Oanh “bỏ quên” con gái nhỏ với dấu hiệu tự kỷ ngày một nhiều.

Chiều cuối tháng 3, trong căn trọ nhỏ ở huyện Long Thành, bé Huyền 3 tuổi, con chị Lưu Thị Ngọc Bích đang ngồi chơi bỗng cười sằng sặc. Đang nhỏ thuốc cho con gái lớn Kim Oanh, 6 tuổi bị u hóc mắt, chị Bích bỏ ngang chạy lại ôm đứa nhỏ, nước mắt túa ra.Một năm trước, chị đã ngờ ngợ bé Huyền có dấu hiệu mắc bệnh tự kỷ. Chưa kịp đưa con đi khám, chị nhận ngay kết quả xét nghiệm ung thư của Kim Oanh.Từ đó, cứ 20 ngày, hai mẹ con lại lên Sài Gòn, ở lại một tuần để hóa trị. Chồng chị, anh Thế Hùng trở thành trụ cột kinh tế duy nhất của gia đình nên không thể cùng vợ đưa con đi chữa bệnh hay trông đứa con gái nhỏ. Tất cả những gì anh công nhân có thể làm là tăng ca ngày 14 tiếng mỗi ngày, từ thứ hai đến chủ nhật để nhận khoản lương 9 triệu đồng. Những lần đi viện, chị Bích gửi con cho hàng xóm trông rồi trả tiền.”Không đủ khả năng để cùng lúc trị bệnh cho cả hai, tôi buộc phải chọn chạy chữa cho Kim Oanh vì ung thư không thể chờ”, chị Bích nói. Người mẹ biết, các triệu chứng tự kỷ của bé Huyền ngày một trầm trọng.

Chị Bích và con gái lớn Kim Oanh trong bệnh viện Ung Bướu TP HCM, tháng 3/2022. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Kim Oanh được phát hiện ung thư khi bị ong chích vào mắt trái, tháng 3 năm ngoái. Nghe con than đau nhức, vợ chồng chị Bích ra tiệm mua thuốc tự chữa, rồi đến bệnh viện. Nhưng càng uống thuốc mắt càng sưng to, chị đưa con lên Bệnh viện Nhi đồng 2, rồi Bệnh viện Mắt ở Sài Gòn khám.Sau khi làm sinh thiết khối u cho kết quả Oanh mắc ung thư, cần nhập viện để hóa trị. Ngày bác sĩ yêu cầu ký vào giấy cam kết điều trị, chị Bích tay run, chạy ra hành lang khóc một hồi lâu. Khi trấn tĩnh, người mẹ mới quay trở lại, đặt bút ký. Vốn kiệm lời, lại không thể đồng hành cùng vợ con ở bệnh viện, anh Thế Hùng chỉ biết gọi điện động viên: “Hai mẹ con ráng ít hôm rồi về”. Ông bố không ngờ, hành trình giành lại sự sống cho con gái kéo dài suốt cả năm.Khi những toa thuốc đầu tiên được truyền vào người, tác dụng phụ của thuốc khiến Oanh bị loét miệng, môi sưng to. Suốt một tuần, em không ăn uống được gì nên bác sĩ phải truyền nước, từ một cô bé mập mạp, sau một tháng cô bé chỉ còn da với xương.

Kim Oanh tự xúc ăn những lúc khỏe. Ảnh chụp thời gian đầu em mới vào thuốc, giữa năm 2021. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Dịch Covid-19 giai đoạn tháng 6 đến tháng 9 năm ngoái là khó khăn nhất với gia đình chị Bích. Trước lệnh cấm ra đường để phòng bệnh, mẹ con chị không thể về Đồng Nai. Chị buộc phải thuê nhà trọ 120.000 đồng mỗi ngày cạnh bệnh viện để tiện truyền thuốc. Nhưng nhà trọ có người nhiễm Covid, chị bấm bụng đi mướn một phòng trọ xa bệnh viện hơn giá 250.000 đồng một ngày. Trước đây, mẹ con chỉ tốn vài trăm nghìn tiền xe đò đi về, nhưng vì dịch chị phải thuê xe dịch vụ, giá 1,5 triệu một chuyến.Bé Huyền thường xuyên phải xa mẹ, cả tháng không gặp, lúc mẹ và chị hai về em không nhận ra. “Mất đến 3 ngày, con mới chịu nhìn mặt tôi”, chị kể.Không chỉ lo tiền thuốc, tiền ăn, tiền trọ, tiền xe, tiền gửi con mà những trận cười vô thức của Huyền đè nặng tâm trí, khiến chị Bích không một đêm tròn giấc.Dịch bệnh qua đi, sức khỏe của Kim Oanh ổn định, chị Bích quyết dẫn bé Huyền đi khám. Tháng trước, hai tay dắt hai con lên Sài Gòn, người mẹ định vào thuốc cho Oanh xong sẽ sang Bệnh viện Nhi đồng 2 khám cho Huyền. Nhưng vừa lên viện cả ba mẹ con nhiễm Covid nên đành quay về. Những ngày ở nhà, chị Bích hay tự hỏi: “Sao ông trời cứ thử thách mình?”. Thế nhưng, chị chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đầu hàng mà luôn tự trấn an: “Còn con là còn hạnh phúc, còn con là còn hy vọng”.Một năm qua, bao nhiêu tiền vợ chồng tích cóp đều dồn hết cho Oanh. Nhờ giúp đỡ của chương trình Mặt trời Hy vọng, bé được hỗ trợ 30 triệu đồng. Những toa thuốc sau, khi hết tiền, chị Bích lại gõ cửa phòng công tác xã hội của viện nhờ giúp đỡ.Bác sĩ Chu Hoàng Minh, Khoa Ung bướu nhi, Bệnh viện Ung Bướu cho biết: “Sau một năm điều trị ở viện, sức khỏe của Kim Oanh tiến triển khá tốt. Thời gian tới sẽ đánh giá để xem xét có nên xạ trị cho bé hay không. Là bệnh nhi nên có khả năng xạ trị sẽ tốn kém hơn, do vị trí u nằm ngay hốc mắt, phải dùng kỹ thuật xạ cao”.Kim Oanh ước mơ được đóng vai công chúa nên thường hỏi mẹ khi nào con mọc tóc. Chị Bích chỉ dám nói: “Tóc con đang mọc đấy, nhưng hơi chậm”. Dù một năm qua, Oanh đã quen với việc lên Sài Gòn mỗi tháng, nhưng cứ mỗi lần đi, Oanh lại hỏi mẹ: “Bao giờ con mới hết đi bệnh viện hả mẹ?”.Cũng như mọi lần, chị nói lần này không đi viện mà sẽ đi nhà sách, đi siêu thị… Có điều, trong thâm tâm người mẹ biết mình không thể giữ lời.Hà Vy
Với mục tiêu thắp lên niềm tin cho bệnh nhi ung thư, Quỹ Hy vọng kết hợp với chương trình Ông Mặt trời triển khai chương trình Mặt trời Hy vọng. Thêm một sự chung tay của quý vị là thêm một tia sáng gửi tới thế hệ tương lai của đất nước. Mời xem thông tin về chương trình tại đây.

Xem Thêm:  Lời bài hát Hoa Bằng Lăng - Bạch Công Khanh

  Trở lại Đời sốngTrở lại Đời sống

Chia sẻ

Copy link thành công

#Nỗi #đau #kép #của #người #mẹ #có #con #ung #thư

Đời sốngBài học sống

Thứ năm, 14/4/2022, 06:00 (GMT+7)

Nỗi đau kép của người mẹ có con ung thư

Đồng NaiMột năm ôm con gái lớn mắc ung thư đi về Đồng Nai – Sài Gòn truyền hóa chất, chị Oanh “bỏ quên” con gái nhỏ với dấu hiệu tự kỷ ngày một nhiều.

Chiều cuối tháng 3, trong căn trọ nhỏ ở huyện Long Thành, bé Huyền 3 tuổi, con chị Lưu Thị Ngọc Bích đang ngồi chơi bỗng cười sằng sặc. Đang nhỏ thuốc cho con gái lớn Kim Oanh, 6 tuổi bị u hóc mắt, chị Bích bỏ ngang chạy lại ôm đứa nhỏ, nước mắt túa ra.Một năm trước, chị đã ngờ ngợ bé Huyền có dấu hiệu mắc bệnh tự kỷ. Chưa kịp đưa con đi khám, chị nhận ngay kết quả xét nghiệm ung thư của Kim Oanh.Từ đó, cứ 20 ngày, hai mẹ con lại lên Sài Gòn, ở lại một tuần để hóa trị. Chồng chị, anh Thế Hùng trở thành trụ cột kinh tế duy nhất của gia đình nên không thể cùng vợ đưa con đi chữa bệnh hay trông đứa con gái nhỏ. Tất cả những gì anh công nhân có thể làm là tăng ca ngày 14 tiếng mỗi ngày, từ thứ hai đến chủ nhật để nhận khoản lương 9 triệu đồng. Những lần đi viện, chị Bích gửi con cho hàng xóm trông rồi trả tiền.”Không đủ khả năng để cùng lúc trị bệnh cho cả hai, tôi buộc phải chọn chạy chữa cho Kim Oanh vì ung thư không thể chờ”, chị Bích nói. Người mẹ biết, các triệu chứng tự kỷ của bé Huyền ngày một trầm trọng.

Chị Bích và con gái lớn Kim Oanh trong bệnh viện Ung Bướu TP HCM, tháng 3/2022. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Kim Oanh được phát hiện ung thư khi bị ong chích vào mắt trái, tháng 3 năm ngoái. Nghe con than đau nhức, vợ chồng chị Bích ra tiệm mua thuốc tự chữa, rồi đến bệnh viện. Nhưng càng uống thuốc mắt càng sưng to, chị đưa con lên Bệnh viện Nhi đồng 2, rồi Bệnh viện Mắt ở Sài Gòn khám.Sau khi làm sinh thiết khối u cho kết quả Oanh mắc ung thư, cần nhập viện để hóa trị. Ngày bác sĩ yêu cầu ký vào giấy cam kết điều trị, chị Bích tay run, chạy ra hành lang khóc một hồi lâu. Khi trấn tĩnh, người mẹ mới quay trở lại, đặt bút ký. Vốn kiệm lời, lại không thể đồng hành cùng vợ con ở bệnh viện, anh Thế Hùng chỉ biết gọi điện động viên: “Hai mẹ con ráng ít hôm rồi về”. Ông bố không ngờ, hành trình giành lại sự sống cho con gái kéo dài suốt cả năm.Khi những toa thuốc đầu tiên được truyền vào người, tác dụng phụ của thuốc khiến Oanh bị loét miệng, môi sưng to. Suốt một tuần, em không ăn uống được gì nên bác sĩ phải truyền nước, từ một cô bé mập mạp, sau một tháng cô bé chỉ còn da với xương.

Kim Oanh tự xúc ăn những lúc khỏe. Ảnh chụp thời gian đầu em mới vào thuốc, giữa năm 2021. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Dịch Covid-19 giai đoạn tháng 6 đến tháng 9 năm ngoái là khó khăn nhất với gia đình chị Bích. Trước lệnh cấm ra đường để phòng bệnh, mẹ con chị không thể về Đồng Nai. Chị buộc phải thuê nhà trọ 120.000 đồng mỗi ngày cạnh bệnh viện để tiện truyền thuốc. Nhưng nhà trọ có người nhiễm Covid, chị bấm bụng đi mướn một phòng trọ xa bệnh viện hơn giá 250.000 đồng một ngày. Trước đây, mẹ con chỉ tốn vài trăm nghìn tiền xe đò đi về, nhưng vì dịch chị phải thuê xe dịch vụ, giá 1,5 triệu một chuyến.Bé Huyền thường xuyên phải xa mẹ, cả tháng không gặp, lúc mẹ và chị hai về em không nhận ra. “Mất đến 3 ngày, con mới chịu nhìn mặt tôi”, chị kể.Không chỉ lo tiền thuốc, tiền ăn, tiền trọ, tiền xe, tiền gửi con mà những trận cười vô thức của Huyền đè nặng tâm trí, khiến chị Bích không một đêm tròn giấc.Dịch bệnh qua đi, sức khỏe của Kim Oanh ổn định, chị Bích quyết dẫn bé Huyền đi khám. Tháng trước, hai tay dắt hai con lên Sài Gòn, người mẹ định vào thuốc cho Oanh xong sẽ sang Bệnh viện Nhi đồng 2 khám cho Huyền. Nhưng vừa lên viện cả ba mẹ con nhiễm Covid nên đành quay về. Những ngày ở nhà, chị Bích hay tự hỏi: “Sao ông trời cứ thử thách mình?”. Thế nhưng, chị chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đầu hàng mà luôn tự trấn an: “Còn con là còn hạnh phúc, còn con là còn hy vọng”.Một năm qua, bao nhiêu tiền vợ chồng tích cóp đều dồn hết cho Oanh. Nhờ giúp đỡ của chương trình Mặt trời Hy vọng, bé được hỗ trợ 30 triệu đồng. Những toa thuốc sau, khi hết tiền, chị Bích lại gõ cửa phòng công tác xã hội của viện nhờ giúp đỡ.Bác sĩ Chu Hoàng Minh, Khoa Ung bướu nhi, Bệnh viện Ung Bướu cho biết: “Sau một năm điều trị ở viện, sức khỏe của Kim Oanh tiến triển khá tốt. Thời gian tới sẽ đánh giá để xem xét có nên xạ trị cho bé hay không. Là bệnh nhi nên có khả năng xạ trị sẽ tốn kém hơn, do vị trí u nằm ngay hốc mắt, phải dùng kỹ thuật xạ cao”.Kim Oanh ước mơ được đóng vai công chúa nên thường hỏi mẹ khi nào con mọc tóc. Chị Bích chỉ dám nói: “Tóc con đang mọc đấy, nhưng hơi chậm”. Dù một năm qua, Oanh đã quen với việc lên Sài Gòn mỗi tháng, nhưng cứ mỗi lần đi, Oanh lại hỏi mẹ: “Bao giờ con mới hết đi bệnh viện hả mẹ?”.Cũng như mọi lần, chị nói lần này không đi viện mà sẽ đi nhà sách, đi siêu thị… Có điều, trong thâm tâm người mẹ biết mình không thể giữ lời.Hà Vy
Với mục tiêu thắp lên niềm tin cho bệnh nhi ung thư, Quỹ Hy vọng kết hợp với chương trình Ông Mặt trời triển khai chương trình Mặt trời Hy vọng. Thêm một sự chung tay của quý vị là thêm một tia sáng gửi tới thế hệ tương lai của đất nước. Mời xem thông tin về chương trình tại đây.

  Trở lại Đời sốngTrở lại Đời sống

Chia sẻ

Copy link thành công

Rate this post

Nam Phát Nguyễn

Tôi là người viết blog cho Nhôm Kính Nam Phát. Tôi đã viết và xuất bản hơn 2.000 bài viết về các chủ đề khác nhau. Tôi sinh ra ở Việt Nam, nhưng chuyển đến Canada từ nhỏ. Bây giờ, tôi sống ở Toronto với vợ, con và con chó của mình. Tôi nói tiếng Việt, tiếng Anh và tiếng Pháp. Mục tiêu của tôi là cung cấp thông tin hữu ích cho những người quan tâm đến văn hóa, lịch sử, ẩm thực Việt Nam và những thứ khác liên quan đến cuộc sống ở Việt Nam. Tôi thích viết về thực phẩm, vì vậy bạn có thể mong đợi tìm thấy nhiều bài đăng về điều đó. Tôi cũng thích viết về lịch sử, thời trang và phong cách sống, vì vậy không có lý do gì bạn không thể tìm thấy những loại chủ đề đó trên blog của tôi.
Back to top button