Khám Phá

Đưa sinh viên đi tình nguyện, khi em bị mắng, sao các anh không cất lời

Thông tin sinh viên Y Hải Dương xung phong chống dịch Covid-19 ở TP.HCM nhưng “táo tợn” làm nóng dư luận những ngày qua.

Giữa nhiều luồng ý kiến ​​khác nhau, đa phần là chế giễu, mỉa mai, miệt thị nhóm học sinh Hải Dương, chỉ có thể thấy những tiếng nói yếu ớt bênh vực họ. Thế thì trách nhiệm ở đâu khi để sinh viên tình nguyện – những người đem hết tâm huyết chống chọi với dịch bệnh lại bị vạ lây!

Trước hết, phải khẳng định tinh thần tình nguyện hỗ trợ ngành Y tế TP.HCM chống dịch của hơn 300 sinh viên Trường Đại học Kỹ thuật Y tế Hải Dương là rất đáng hoan nghênh. Bởi họ đã dám chấp nhận đối mặt với gian khổ, nguy hiểm vì mục tiêu cao cả là cùng đồng nghiệp TP.HCM nhanh chóng dập dịch, bảo vệ sức khỏe nhân dân.

{từ khóa}
Đoàn sinh viên Hải Dương đáp chuyến bay vào Thành phố Hồ Chí Minh ngày 1/7. Ảnh: TTXVN

Càng đáng quý hơn khi trong số các em này, có nhiều em vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về từ điểm nóng Covid-19 Bắc Giang.

Họ xuất quân ngay trong đêm, với quyết tâm cao nhất bắt tay ngay vào công việc với tinh thần “vi rút không chờ ai”.

Tuy nhiên, lần ra mắt đầu tiên của họ đã gặp sự cố. Không phải họ không muốn mà vì “chỉ huy không cho làm”. Đi xa, hành động tập thể, kỷ luật là yêu cầu bắt buộc. Một khi chỉ huy đã cấm thì tôi không dám cãi. Vì điều này liên quan đến an toàn sức khỏe, đến tính mạng con người.

Lý do mà vị chỉ huy kia không cho bọn trẻ thực hiện là “thiết bị bảo hộ không đảm bảo an toàn”. Vì ở Bắc Giang và Bắc Ninh, họ mặc đồ bảo hộ cấp 4. Ở đây có sự thay đổi, không có sự thống nhất giữa ban chỉ huy hội sinh viên và chính quyền địa phương.

Hiệu lệnh của người chỉ huy, giáo viên kể cho học sinh nghe. Nhưng hàng trăm, hàng nghìn người phải chờ kiểm tra mới biết được điều gì. Chỉ thấy đợi lâu là sốt ruột; ở trong ánh nắng cả buổi chiều là bực bội; Nếu bạn thấy họ xuất hiện mà không làm, bạn sẽ cho là “chảnh”, “đua đòi”, “hiệu suất cao”…

Giữa cái nóng của dịch bệnh, sự việc càng bị đẩy lên mức tồi tệ hơn khi có sự giúp sức của cư dân mạng. Từ cái vẫy tay khi lên máy bay, hay selfie với bạn bè, cho đến chiếc áo cộc tay trên người … tất cả đều trở thành chủ đề bị cư dân mạng chỉ trích nặng nề, rằng họ làm việc chăm chỉ, đi chống dịch nhưng cũng yêu cầu Hỏi tại “khách sạn 5 sao”…

Biết đâu, những học sinh này vừa trải qua 40 ngày chống chọi với dịch bệnh ở Bắc Giang mà không đòi hỏi được gì. Ăn tập thể tại một trường tiểu học, lấy mẫu xét nghiệm liên tục hơn 10 tiếng mỗi ngày, có em bị ngất xỉu vì đang mặc đồ bảo hộ lao động giữa sân bê tông nóng nực. Nhưng khi có thông tin tuyển quân vào Sài Gòn, họ vẫn hăng hái xung phong.

{từ khóa}
Nhóm sinh viên tình nguyện và cán bộ, nhân viên trường Đại học Kỹ thuật Y tế Hải Dương thể hiện quyết tâm hoàn thành tốt nhiệm vụ trước khi lên đường vào TP.HCM. Ảnh: Trang web của trường

Các bạn không có lỗi. Có lẽ chỉ là một chút vô tư, một chút tuổi trẻ trước chuyến đi tình nguyện xa nhà, đến một thành phố lớn của đất nước mà tôi chưa từng đặt chân đến. Lỗi là tiếng nói của chỉ huy đoàn và chính quyền địa phương chưa đáp ứng, chưa đủ thông tin kịp thời, đáng tin cậy để đến với công chúng, gây hiểu lầm trong xã hội.

Một phần khác của lỗi là trong giao tiếp. Không biết từ bao giờ, một số phóng viên có thói quen tùy tiện, phát ngôn. Chỉ một chuyến bay đã đưa 300 sinh viên tình nguyện sang giúp đỡ địa phương bạn theo chủ trương của Bộ Y tế đã viết là “mở đường Hồ Chí Minh trên không, tiếp sức cho chiến trường miền Nam chống giặc ngoài”.

Câu nói đó khiến nhiều người hiểu đó là một thái độ trịch thượng. Thế rồi sự bất bình sinh ra, rằng “Sài Gòn thừa sức”, “Sài Gòn không cần” sinh viên Y Hải Dương. Một số bài báo ca ngợi và cảm ơn hàng nghìn sinh viên Đại học Y Dược TP.HCM đã tham gia chống dịch trong tháng qua là một phản ứng.

Không rõ có ý đồ PR cho doanh nghiệp tư nhân này như một số ý kiến ​​đưa ra hay không, nhưng những người làm truyền thông doanh nghiệp cần coi đây là bài học.

Hào hiệp, vị tha, bỏ qua những chuyện vặt vãnh để làm việc lớn, đó là điều mà người dân phương Nam luôn sẵn lòng làm. Nhưng bài học xử lý khủng hoảng thông tin cho các chỉ huy chiến dịch trong trường hợp này cũng cần được đặt ra. Bởi giữa cơn bão chỉ trích nhắm vào sinh viên Y Hải Dương, chẳng đâu vào đâu! Chỉ rải rác những tiếng nói yếu ớt trên mạng xã hội bênh vực bọn trẻ.

Hãy cư xử như một người lãnh đạo, nhất là khi bạn phụ trách chiến dịch tại một thành phố được coi là đầu tàu kinh tế, một thành phố có tư duy phát triển năng động nhất cả nước!

Lưu Hương

Nghịch lý trong đại dịch

Nghịch lý trong đại dịch

Ngay từ đầu đại dịch, tôi vẫn nghi ngờ virus Sars-CoV-2 vẫn âm thầm lây lan trong cộng đồng mà không bị phát hiện.


Vừa rồi, nhomkinhnamphat.com vừa mới đưa tới bạn đọc bài viết về Đưa sinh viên đi tình nguyện, khi em bị mắng, sao các anh không cất lời
này.
Hy vọng rằng với nhưng thông tin bạn có được sau khi đọc bài viết Đưa sinh viên đi tình nguyện, khi em bị mắng, sao các anh không cất lời
sẽ giúp bạn giải trí và quan tâm hơn về vấn đề Đưa sinh viên đi tình nguyện, khi em bị mắng, sao các anh không cất lời
hiện nay.
Hãy cũng với nhomkinhnamphat.com viết thêm nhiều bài viết về chủ đề Đưa sinh viên đi tình nguyện, khi em bị mắng, sao các anh không cất lời
nhé.

Xem Thêm:  Google thay đổi thuật toán, hạn chế nội dung khiêu dâm khi tìm kiếm

Bài viết Đưa sinh viên đi tình nguyện, khi em bị mắng, sao các anh không cất lời
được đăng bởi vào ngày 2022-06-07 16:27:02. Cảm ơn bãn đọc đã quan tâm và đọc tin tại nhomkinhnamphat.com/

Xem thêm thông tin về Đưa sinh viên đi tình nguyện, khi em bị mắng, sao các anh không cất lời

#Đưa #sinh #viên #đi #tình #nguyện #khi #bị #mắng #sao #các #anh #không #cất #lời

Thông tin sinh viên y tế Hải Dương tình nguyện đi chống dịch Covid-19 ở TP.HCM nhưng “chảnh chọe” làm nóng dư luận những ngày này.

Giữa nhiều ý kiến khác nhau, mà phần đông là dè bỉu, châm chọc, chê bai nhóm sinh viên Hải Dương, chỉ thấy những tiếng nói yếu ớt bênh vực các em. Thế thì các vị có trách nhiệm đã ở đâu khi để sinh viên tình nguyện – những người mang cả tinh thần nhiệt huyết đi chống dịch bị mắng chửi!
Trước hết, phải khẳng định tinh thần xung phong đi hỗ trợ ngành y tế TP.HCM chống dịch của hơn 300 sinh viên trường Đại học Kỹ thuật y tế Hải Dương là rất đáng hoan nghênh. Bởi các em đã dám chấp nhận đối mặt với vất vả, hiểm nguy vì mục tiêu cao cả là cùng với các đồng nghiệp TP.HCM nhanh chóng dập dịch, bảo vệ sức khỏe nhân dân. 

Đoàn sinh viên Hải Dương trên chuyến bay vào TP.HCM ngày 1/7. Ảnh: VNA

Càng đáng trân quý hơn khi trong số này, nhiều em vừa hoàn thành nhiệm vụ và trở về từ điểm nóng Covid-19 Bắc Giang. 
Các em xuất quân trong đêm, với quyết tâm cao nhất là bắt tay ngay vào công việc trên tinh thần “virus không chờ đợi ai”.
Thế nhưng, buổi ra quân đầu tiên của các em đã trục trặc. Không phải các em không muốn làm, mà vì “chỉ huy không cho làm”. Đi xa, hành động tập thể, kỷ luật là yêu cầu bắt buộc. Một khi chỉ huy đã cấm thì em nào dám cãi. Vì đây là việc liên quan đến an toàn sức khỏe, đến sinh mạng con người. 
Lý do mà vị chỉ huy kia không cho các em làm là “trang bị bảo hộ không đảm bảo an toàn”. Bởi ở Bắc Giang, Bắc Ninh, họ trang bị bảo hộ cấp 4. Vào đây có thay đổi, chưa thống nhất giữa chỉ huy đoàn sinh viên với cơ quan chức năng sở tại.   
Lệnh của chỉ huy thì thầy nói trò nghe. Chứ hàng trăm, hàng nghìn người dân phải dang nắng chờ được xét nghiệm nào có biết gì. Chỉ thấy chờ đợi lâu thì sốt ruột; bị dang nắng cả buổi chiều thì bực mình; thấy các em xuất hiện mà không làm thì cho là “chảnh chọe”, “yêu sách”, “làm cao”…
Giữa cái nóng của tâm dịch, sự việc lại càng bị đẩy lên cao theo chiều hướng tồi tệ hơn khi có sự tiếp tay của cư dân mạng. Từ cái vẫy tay khi lên máy bay, hay tấm ảnh selfie với bạn bè, rồi bộ đồ blouse trên người… đều trở thành đề tài để cư dân mạng châm chọc nặng lời, rằng các em làm cao, đi chống dịch mà còn đòi hỏi ở “khách sạn 5 sao”…
Nhiều người có biết đâu, những sinh viên này vừa trải qua 40 ngày chống dịch ở Bắc Giang mà nào có đòi hỏi gì. Ăn ở tập thể tại trường tiểu học, có ngày lấy mẫu liên tục hơn 10 tiếng, có em ngất xỉu vì làm việc trong bộ đồ bảo hộ bức bối giữa sân bê tông nắng nóng. Nhưng khi có thông tin tuyển quân vào Sài Gòn, các em vẫn hăng hái xung phong. 

Đoàn sinh viên tình nguyện và cán bộ trường ĐH Kỹ thuật y tế Hải Dương thể hiện quyết tâm hoàn thành tốt nhiệm vụ trước khi lên đường vào TP.HCM. Ảnh: Website nhà trường

Các em không có lỗi. Có chăng chỉ là chút vô tư, chút nhí nhố của tuổi trẻ trước một chuyến đi làm tình nguyện xa nhà, lại đến một thành phố lớn của đất nước mà có em chưa từng được đặt chân đến. Lỗi là ở tiếng nói của người chỉ huy đoàn và cơ quan chức năng sở tại chưa gặp nhau, chưa đủ thông tin kịp thời, tin cậy đến với dư luận, khiến xã hội hiểu nhầm. 
Lỗi một phần nữa là ở truyền thông. Không biết tự bao giờ, một số phóng viên quen thói tùy tiện, đại ngôn. Chỉ một chuyến bay đưa 300 sinh viên tình nguyện đi giúp địa phương bạn theo chủ trương của Bộ Y tế, mà viết rằng “mở ra đường Hồ Chí Minh trên không, tiếp sức cho chiến trường miền Nam chống dịch”.
Câu nói ấy khiến nhiều người suy diễn thành thái độ trịch thượng, kẻ cả. Rồi sinh ra bất mãn, rằng “Sài Gòn đủ lực”, “Sài Gòn không cần” các sinh viên Y tế Hải Dương. Một số bài viết ca ngợi, cảm ơn hàng nghìn sinh viên các trường Đại học Y dược ở TP.HCM tham gia chống dịch trong tháng qua, phải chăng là lời đáp trả. 
Chưa rõ có ý đồ PR cho doanh nghiệp nhân vụ này như một số ý kiến qui kết hay không nhưng những người làm truyền thông cho doanh nghiệp cũng cần xem đây là một bài học.
Hào sảng, vị tha, bỏ qua chuyện vặt vì việc lớn, điều này người dân miền Nam sẵn sàng. Nhưng bài học xử lý khủng hoảng thông tin đối với những vị chỉ huy chiến dịch trong vụ này cũng cần đặt ra. Bởi thực tế là giữa cơn bão chỉ trích nhằm vào các sinh viên Y tế Hải Dương, người ta chẳng thấy bóng dáng các vị ở đâu! Chỉ thấy rải rác những tiếng nói yếu ớt trên mạng xã hội bênh vực cho các em. 
Hãy hành xử đúng tầm người chỉ huy, nhất là khi các vị đang phụ trách chiến dịch ở một thành phố được xem là đầu tàu kinh tế, một thành phố có tư duy phát triển năng động nhất của đất nước! 
Lưu Hương

Xem Thêm:  Clip: Khỉ hung hăng túm tóc, cảnh cáo người đàn ông khi bị tiếp cận

Nghịch lý trong dịch bệnh
Từ đầu đại dịch, tôi vẫn hồ nghi rằng, virus Sars-CoV-2 vẫn âm thầm lây lan trong cộng đồng mà không bị phát hiện.

#Đưa #sinh #viên #đi #tình #nguyện #khi #bị #mắng #sao #các #anh #không #cất #lời

Thông tin sinh viên y tế Hải Dương tình nguyện đi chống dịch Covid-19 ở TP.HCM nhưng “chảnh chọe” làm nóng dư luận những ngày này.

Giữa nhiều ý kiến khác nhau, mà phần đông là dè bỉu, châm chọc, chê bai nhóm sinh viên Hải Dương, chỉ thấy những tiếng nói yếu ớt bênh vực các em. Thế thì các vị có trách nhiệm đã ở đâu khi để sinh viên tình nguyện – những người mang cả tinh thần nhiệt huyết đi chống dịch bị mắng chửi!
Trước hết, phải khẳng định tinh thần xung phong đi hỗ trợ ngành y tế TP.HCM chống dịch của hơn 300 sinh viên trường Đại học Kỹ thuật y tế Hải Dương là rất đáng hoan nghênh. Bởi các em đã dám chấp nhận đối mặt với vất vả, hiểm nguy vì mục tiêu cao cả là cùng với các đồng nghiệp TP.HCM nhanh chóng dập dịch, bảo vệ sức khỏe nhân dân. 

Đoàn sinh viên Hải Dương trên chuyến bay vào TP.HCM ngày 1/7. Ảnh: VNA

Càng đáng trân quý hơn khi trong số này, nhiều em vừa hoàn thành nhiệm vụ và trở về từ điểm nóng Covid-19 Bắc Giang. 
Các em xuất quân trong đêm, với quyết tâm cao nhất là bắt tay ngay vào công việc trên tinh thần “virus không chờ đợi ai”.
Thế nhưng, buổi ra quân đầu tiên của các em đã trục trặc. Không phải các em không muốn làm, mà vì “chỉ huy không cho làm”. Đi xa, hành động tập thể, kỷ luật là yêu cầu bắt buộc. Một khi chỉ huy đã cấm thì em nào dám cãi. Vì đây là việc liên quan đến an toàn sức khỏe, đến sinh mạng con người. 
Lý do mà vị chỉ huy kia không cho các em làm là “trang bị bảo hộ không đảm bảo an toàn”. Bởi ở Bắc Giang, Bắc Ninh, họ trang bị bảo hộ cấp 4. Vào đây có thay đổi, chưa thống nhất giữa chỉ huy đoàn sinh viên với cơ quan chức năng sở tại.   
Lệnh của chỉ huy thì thầy nói trò nghe. Chứ hàng trăm, hàng nghìn người dân phải dang nắng chờ được xét nghiệm nào có biết gì. Chỉ thấy chờ đợi lâu thì sốt ruột; bị dang nắng cả buổi chiều thì bực mình; thấy các em xuất hiện mà không làm thì cho là “chảnh chọe”, “yêu sách”, “làm cao”…
Giữa cái nóng của tâm dịch, sự việc lại càng bị đẩy lên cao theo chiều hướng tồi tệ hơn khi có sự tiếp tay của cư dân mạng. Từ cái vẫy tay khi lên máy bay, hay tấm ảnh selfie với bạn bè, rồi bộ đồ blouse trên người… đều trở thành đề tài để cư dân mạng châm chọc nặng lời, rằng các em làm cao, đi chống dịch mà còn đòi hỏi ở “khách sạn 5 sao”…
Nhiều người có biết đâu, những sinh viên này vừa trải qua 40 ngày chống dịch ở Bắc Giang mà nào có đòi hỏi gì. Ăn ở tập thể tại trường tiểu học, có ngày lấy mẫu liên tục hơn 10 tiếng, có em ngất xỉu vì làm việc trong bộ đồ bảo hộ bức bối giữa sân bê tông nắng nóng. Nhưng khi có thông tin tuyển quân vào Sài Gòn, các em vẫn hăng hái xung phong. 

Đoàn sinh viên tình nguyện và cán bộ trường ĐH Kỹ thuật y tế Hải Dương thể hiện quyết tâm hoàn thành tốt nhiệm vụ trước khi lên đường vào TP.HCM. Ảnh: Website nhà trường

Các em không có lỗi. Có chăng chỉ là chút vô tư, chút nhí nhố của tuổi trẻ trước một chuyến đi làm tình nguyện xa nhà, lại đến một thành phố lớn của đất nước mà có em chưa từng được đặt chân đến. Lỗi là ở tiếng nói của người chỉ huy đoàn và cơ quan chức năng sở tại chưa gặp nhau, chưa đủ thông tin kịp thời, tin cậy đến với dư luận, khiến xã hội hiểu nhầm. 
Lỗi một phần nữa là ở truyền thông. Không biết tự bao giờ, một số phóng viên quen thói tùy tiện, đại ngôn. Chỉ một chuyến bay đưa 300 sinh viên tình nguyện đi giúp địa phương bạn theo chủ trương của Bộ Y tế, mà viết rằng “mở ra đường Hồ Chí Minh trên không, tiếp sức cho chiến trường miền Nam chống dịch”.
Câu nói ấy khiến nhiều người suy diễn thành thái độ trịch thượng, kẻ cả. Rồi sinh ra bất mãn, rằng “Sài Gòn đủ lực”, “Sài Gòn không cần” các sinh viên Y tế Hải Dương. Một số bài viết ca ngợi, cảm ơn hàng nghìn sinh viên các trường Đại học Y dược ở TP.HCM tham gia chống dịch trong tháng qua, phải chăng là lời đáp trả. 
Chưa rõ có ý đồ PR cho doanh nghiệp nhân vụ này như một số ý kiến qui kết hay không nhưng những người làm truyền thông cho doanh nghiệp cũng cần xem đây là một bài học.
Hào sảng, vị tha, bỏ qua chuyện vặt vì việc lớn, điều này người dân miền Nam sẵn sàng. Nhưng bài học xử lý khủng hoảng thông tin đối với những vị chỉ huy chiến dịch trong vụ này cũng cần đặt ra. Bởi thực tế là giữa cơn bão chỉ trích nhằm vào các sinh viên Y tế Hải Dương, người ta chẳng thấy bóng dáng các vị ở đâu! Chỉ thấy rải rác những tiếng nói yếu ớt trên mạng xã hội bênh vực cho các em. 
Hãy hành xử đúng tầm người chỉ huy, nhất là khi các vị đang phụ trách chiến dịch ở một thành phố được xem là đầu tàu kinh tế, một thành phố có tư duy phát triển năng động nhất của đất nước! 
Lưu Hương

Xem Thêm:  Những bí mật của Tết

Nghịch lý trong dịch bệnh
Từ đầu đại dịch, tôi vẫn hồ nghi rằng, virus Sars-CoV-2 vẫn âm thầm lây lan trong cộng đồng mà không bị phát hiện.

#Đưa #sinh #viên #đi #tình #nguyện #khi #bị #mắng #sao #các #anh #không #cất #lời

Thông tin sinh viên y tế Hải Dương tình nguyện đi chống dịch Covid-19 ở TP.HCM nhưng “chảnh chọe” làm nóng dư luận những ngày này.

Giữa nhiều ý kiến khác nhau, mà phần đông là dè bỉu, châm chọc, chê bai nhóm sinh viên Hải Dương, chỉ thấy những tiếng nói yếu ớt bênh vực các em. Thế thì các vị có trách nhiệm đã ở đâu khi để sinh viên tình nguyện – những người mang cả tinh thần nhiệt huyết đi chống dịch bị mắng chửi!
Trước hết, phải khẳng định tinh thần xung phong đi hỗ trợ ngành y tế TP.HCM chống dịch của hơn 300 sinh viên trường Đại học Kỹ thuật y tế Hải Dương là rất đáng hoan nghênh. Bởi các em đã dám chấp nhận đối mặt với vất vả, hiểm nguy vì mục tiêu cao cả là cùng với các đồng nghiệp TP.HCM nhanh chóng dập dịch, bảo vệ sức khỏe nhân dân. 

Đoàn sinh viên Hải Dương trên chuyến bay vào TP.HCM ngày 1/7. Ảnh: VNA

Càng đáng trân quý hơn khi trong số này, nhiều em vừa hoàn thành nhiệm vụ và trở về từ điểm nóng Covid-19 Bắc Giang. 
Các em xuất quân trong đêm, với quyết tâm cao nhất là bắt tay ngay vào công việc trên tinh thần “virus không chờ đợi ai”.
Thế nhưng, buổi ra quân đầu tiên của các em đã trục trặc. Không phải các em không muốn làm, mà vì “chỉ huy không cho làm”. Đi xa, hành động tập thể, kỷ luật là yêu cầu bắt buộc. Một khi chỉ huy đã cấm thì em nào dám cãi. Vì đây là việc liên quan đến an toàn sức khỏe, đến sinh mạng con người. 
Lý do mà vị chỉ huy kia không cho các em làm là “trang bị bảo hộ không đảm bảo an toàn”. Bởi ở Bắc Giang, Bắc Ninh, họ trang bị bảo hộ cấp 4. Vào đây có thay đổi, chưa thống nhất giữa chỉ huy đoàn sinh viên với cơ quan chức năng sở tại.   
Lệnh của chỉ huy thì thầy nói trò nghe. Chứ hàng trăm, hàng nghìn người dân phải dang nắng chờ được xét nghiệm nào có biết gì. Chỉ thấy chờ đợi lâu thì sốt ruột; bị dang nắng cả buổi chiều thì bực mình; thấy các em xuất hiện mà không làm thì cho là “chảnh chọe”, “yêu sách”, “làm cao”…
Giữa cái nóng của tâm dịch, sự việc lại càng bị đẩy lên cao theo chiều hướng tồi tệ hơn khi có sự tiếp tay của cư dân mạng. Từ cái vẫy tay khi lên máy bay, hay tấm ảnh selfie với bạn bè, rồi bộ đồ blouse trên người… đều trở thành đề tài để cư dân mạng châm chọc nặng lời, rằng các em làm cao, đi chống dịch mà còn đòi hỏi ở “khách sạn 5 sao”…
Nhiều người có biết đâu, những sinh viên này vừa trải qua 40 ngày chống dịch ở Bắc Giang mà nào có đòi hỏi gì. Ăn ở tập thể tại trường tiểu học, có ngày lấy mẫu liên tục hơn 10 tiếng, có em ngất xỉu vì làm việc trong bộ đồ bảo hộ bức bối giữa sân bê tông nắng nóng. Nhưng khi có thông tin tuyển quân vào Sài Gòn, các em vẫn hăng hái xung phong. 

Đoàn sinh viên tình nguyện và cán bộ trường ĐH Kỹ thuật y tế Hải Dương thể hiện quyết tâm hoàn thành tốt nhiệm vụ trước khi lên đường vào TP.HCM. Ảnh: Website nhà trường

Các em không có lỗi. Có chăng chỉ là chút vô tư, chút nhí nhố của tuổi trẻ trước một chuyến đi làm tình nguyện xa nhà, lại đến một thành phố lớn của đất nước mà có em chưa từng được đặt chân đến. Lỗi là ở tiếng nói của người chỉ huy đoàn và cơ quan chức năng sở tại chưa gặp nhau, chưa đủ thông tin kịp thời, tin cậy đến với dư luận, khiến xã hội hiểu nhầm. 
Lỗi một phần nữa là ở truyền thông. Không biết tự bao giờ, một số phóng viên quen thói tùy tiện, đại ngôn. Chỉ một chuyến bay đưa 300 sinh viên tình nguyện đi giúp địa phương bạn theo chủ trương của Bộ Y tế, mà viết rằng “mở ra đường Hồ Chí Minh trên không, tiếp sức cho chiến trường miền Nam chống dịch”.
Câu nói ấy khiến nhiều người suy diễn thành thái độ trịch thượng, kẻ cả. Rồi sinh ra bất mãn, rằng “Sài Gòn đủ lực”, “Sài Gòn không cần” các sinh viên Y tế Hải Dương. Một số bài viết ca ngợi, cảm ơn hàng nghìn sinh viên các trường Đại học Y dược ở TP.HCM tham gia chống dịch trong tháng qua, phải chăng là lời đáp trả. 
Chưa rõ có ý đồ PR cho doanh nghiệp nhân vụ này như một số ý kiến qui kết hay không nhưng những người làm truyền thông cho doanh nghiệp cũng cần xem đây là một bài học.
Hào sảng, vị tha, bỏ qua chuyện vặt vì việc lớn, điều này người dân miền Nam sẵn sàng. Nhưng bài học xử lý khủng hoảng thông tin đối với những vị chỉ huy chiến dịch trong vụ này cũng cần đặt ra. Bởi thực tế là giữa cơn bão chỉ trích nhằm vào các sinh viên Y tế Hải Dương, người ta chẳng thấy bóng dáng các vị ở đâu! Chỉ thấy rải rác những tiếng nói yếu ớt trên mạng xã hội bênh vực cho các em. 
Hãy hành xử đúng tầm người chỉ huy, nhất là khi các vị đang phụ trách chiến dịch ở một thành phố được xem là đầu tàu kinh tế, một thành phố có tư duy phát triển năng động nhất của đất nước! 
Lưu Hương

Nghịch lý trong dịch bệnh
Từ đầu đại dịch, tôi vẫn hồ nghi rằng, virus Sars-CoV-2 vẫn âm thầm lây lan trong cộng đồng mà không bị phát hiện.

Rate this post

Nam Phát Nguyễn

Tôi là người viết blog cho Nhôm Kính Nam Phát. Tôi đã viết và xuất bản hơn 2.000 bài viết về các chủ đề khác nhau. Tôi sinh ra ở Việt Nam, nhưng chuyển đến Canada từ nhỏ. Bây giờ, tôi sống ở Toronto với vợ, con và con chó của mình. Tôi nói tiếng Việt, tiếng Anh và tiếng Pháp. Mục tiêu của tôi là cung cấp thông tin hữu ích cho những người quan tâm đến văn hóa, lịch sử, ẩm thực Việt Nam và những thứ khác liên quan đến cuộc sống ở Việt Nam. Tôi thích viết về thực phẩm, vì vậy bạn có thể mong đợi tìm thấy nhiều bài đăng về điều đó. Tôi cũng thích viết về lịch sử, thời trang và phong cách sống, vì vậy không có lý do gì bạn không thể tìm thấy những loại chủ đề đó trên blog của tôi.
Back to top button