Khám Phá

Đại dịch Covid-19 và đồng thuận xã hội

Một trong những lý do chính giúp Việt Nam chống chọi tốt với đại dịch Covid-19 là ý chí chính trị của cả hệ thống.

Sự đồng thuận xã hội

Quan trọng hơn, kết quả này thuộc về chính người dân. Nếu người dân không đồng tình, người dân coi thường dịch, còn các nhà lãnh đạo và chuyên gia không đồng tình sâu sắc thì sẽ có nhiều phản ứng trái chiều. Và các phương tiện truyền thông sẽ phản ánh rõ ràng điều đó.

Vì vậy, cần hiểu rằng, quyết tâm chính trị và quyết sách của người làm chính trị cũng cần hiểu rằng nền tảng chính trị của mình có nghĩa là được lòng dân, dân ý thì chủ trương mới dễ làm, dễ thực hiện và ngược lại. Mọi người chống lại nó, thật khó để đưa ra bất kỳ chính sách nào dưới bất kỳ hình thức nào.

Là một giảng viên tại Vương quốc Anh, quan sát từ bên ngoài vào trong nước, tôi chủ quan nhận thấy kết quả của sự đồng thuận của người dân ở một số nơi:

Thứ nhất, khả năng phục hồi của người dân. Người dân Việt Nam đã phải chịu bao nhiêu đau khổ như thiên tai, lũ lụt, đói rét, chiến tranh … Trong bối cảnh mạng lưới an sinh xã hội chưa hoàn thiện, con người chỉ còn biết dựa vào tự lực, hay nói đúng hơn là tự lực. sự thích nghi để vượt qua những đau khổ đó.

Tôi đã chứng kiến ​​nhiều học sinh chống chọi với bệnh tật, khó khăn để đến trường và đi thi. Bạn là hình mẫu đáng ngưỡng mộ. Trong khi đó, bên này có hàng chục chương trình hỗ trợ sinh viên mà hễ gặp khó khăn là bạn lại la làng, than thở. Sức đề kháng và khả năng phục hồi của một số bạn Tây cực kỳ thấp, dẫn đến tinh thần không tốt. Trong đại dịch, chúng kêu la khắp nơi tạo nên một đống hỗn độn.

Ảnh: Phạm Hải

Thứ hai, yêu cầu của người dân đối với Chính phủ ở mức hợp lý. Người dân không yêu cầu Chính phủ cung cấp, hỗ trợ, nhưng nếu không hài lòng, họ ra đường đập phá, đốt xe như ở một số nước có chế độ phúc lợi quá tốt.

Thứ ba, các KOLs (các nhà lãnh đạo quan điểm chính) chống lại vắc-xin, chống lại sự xa rời xã hội và coi thường dịch bệnh không có tiếng nói trên các phương tiện truyền thông chính thức, thậm chí họ không được ủng hộ trên mạng xã hội.

Thứ tư, một số quan điểm như “thà chết vài nghìn người vì dịch bệnh còn hơn bị phong tỏa”, hoặc “chết đói còn đáng sợ hơn chết vì dịch bệnh” không phổ biến.

Chống dịch tốt sẽ không phải tắc nhiều

Tôi muốn nói thêm, ý kiến ​​cho rằng “chết đói còn đáng sợ hơn chết” nghe có vẻ đúng, nhưng nó dựa trên một giả thiết: “chống chọi với dịch bệnh tức là chết đói”. Không. Chính phủ vẫn có thể tăng các gói hỗ trợ kinh tế để giúp chống chọi với dịch bệnh. Điều quan trọng, nếu chống dịch tốt thì sẽ duy trì hoạt động bình thường trong thời gian dài hơn, phong tỏa ngắn hạn tốt hơn chống nửa vời, dẫn đến nền kinh tế rơi vào tình trạng bán phong tỏa, phong tỏa diễn ra. ở Việt Nam. một số nước EU.

Người ta có thể nói về ngành du lịch Việt Nam đang điêu đứng, nhưng hãy thử nhìn sang Tây Ban Nha và Hy Lạp, những quốc gia sống bằng du lịch và cố gắng tìm cách mở cửa sớm để rồi bị trúng đạn Covid-19. Họ thậm chí không thể làm du lịch trong nước như Việt Nam.

Lấy ví dụ như Hy Lạp. Họ có 6.000 tàu du lịch, 6 triệu lượt khách du lịch mỗi năm, nhưng hiện nay ngành du lịch của họ chỉ là con số 0 tròn trĩnh. Với hơn 20% GDP được tạo ra từ du lịch quốc tế, nền kinh tế Hy Lạp đang ở trong tình trạng hỗn loạn nhất có thể.

Trớ trêu thay, các nền kinh tế háo hức ăn mừng nhất, hoặc mở cửa nhanh nhất, sẽ là đối tượng dễ bị tổn thương nhất vì có khả năng tỷ lệ nhiễm Covid-19 ở đó cũng cao và họ không có đủ vắc-xin. hỏi về. Hơn nữa, mọi người có nhiều khả năng không giữ khoảng cách xã hội hợp lý do quá phấn khích.

Không có vắc xin nào có tỷ lệ bảo vệ 100%, vì vậy nếu không có sự xa cách xã hội nghiêm trọng, việc phong tỏa chỉ là vấn đề thời gian.

Tóm lại, sự thận trọng của cả chính quyền và người dân, sự kiên cường, kiên cường của người dân là những yếu tố làm nên kỳ tích của Việt Nam 2020 và cần tiếp tục trong thời gian tới, dù sẽ còn rất nhiều khó khăn.

{từ khóa}
Ảnh: Trần Thường

Tin tưởng vào chính phủ

Nếu Việt Nam chống đại dịch một cách hời hợt, đôi khi vốn sẽ chảy ra, nhưng làm sao thu hút được nhiều vốn FDI hay FFI tốt?

Thận trọng trong cuộc chiến chống dịch không có nghĩa là bạn cần biến mình thành ốc đảo. Nếu chúng ta đủ thận trọng, chúng ta cũng cần phải mở cửa để những người cẩn trọng như tôi (đã tiêm phòng đầy đủ, đến từ các nước có số ca mắc bệnh ít, có quan điểm cẩn thận về Covid) đến Việt Nam làm ăn và đi đến Việt Nam. trở lại, và … tiêu tiền. Ngành du lịch cần một cú hích cho du lịch trong nước và quốc tế.

Nguy cơ lây lan dịch bệnh là có thật nếu tổ chức các lễ hội quá lớn. Nên hạn chế các lễ hội lớn. Nhưng cũng phải để lưu lượng khách di chuyển hợp lý, chỉ cần điều tiết khoảng cách xã hội hợp lý trong các khu du lịch, vui chơi giải trí, để không cần phong tỏa hoàn toàn mà vẫn bảo vệ được người dân. và quan trọng là phòng chống dịch, áp dụng công nghệ mới để xác định và khoanh vùng các ổ dịch tiềm ẩn càng nhanh càng tốt.

Nếu Việt Nam đã làm tốt ở những vòng trước thì vẫn có thể làm tốt lần này, miễn là không chủ quan và giữ ý thức đúng đắn.

Trong đợt dịch này, tôi phát hiện ra có hai quan điểm. Những người hết sức thận trọng, thà sai về diễn biến của dịch, chặt một chút còn hơn buông lỏng. Nhóm thứ hai, đặt vấn đề làm căng quá thì vô lý, dân chết đói.

Câu hỏi đặt ra là nếu sai mỗi nhóm thì cái giá phải trả là bao nhiêu? Nhóm thứ hai đặt cược sai lầm, cái giá phải trả có thể là rất nhiều sinh mạng và cuối cùng là phong tỏa lâu hơn, thiệt hại kinh tế còn lớn hơn.

Quan trọng hơn, nếu bạn theo nhóm thứ hai và thất bại, niềm tin vào khả năng chống lại dịch bệnh của chính phủ sẽ mất đi. Vào thời điểm đó, không ai tin vào các chính sách sau đây, ngay cả khi chúng là đúng. Mất lòng tin vào chính sách thì việc gì cũng khó thực hiện. Sau khi thử và sai, rất khó để lấy lại niềm tin.

Tại Anh, chính phủ của Thủ tướng Boris Johnson đã phải vật lộn để lấy lại một số niềm tin vào thực tế rằng việc tiêm chủng rộng rãi là đúng lịch trình, khiến những người mới phần nào chấp nhận rằng chính phủ Anh biết họ đang làm gì.

Chính phủ Việt Nam có lợi thế là người dân tin tưởng vào nỗ lực của chính phủ trong công tác phòng chống dịch.

Bản thân tôi đã tham dự rất nhiều cuộc họp ở trường đại học và nhận ra rằng nhiều người vẫn có tâm lý rằng các biện pháp phòng chống dịch bệnh quá chặt chẽ và không cần thiết kể từ tháng 9 năm 2020. Nếu tôi nghe theo những lời đó, có lẽ trường đại học nơi tôi giảng dạy trong giờ ra chơi sẽ không thể thực hiện được. để hoạt động. Một khi dịch đã bùng phát, không có cơ hội để thử lại.

Xem Thêm:  Lễ Phục sinh khắp thế giới

Hơn một năm qua, trên nhiều phương diện, tôi rút ra bài học là cần thận trọng, làm lâu dài, chứ không nên vội vàng, đánh cược vì người ta còn biết quá ít về loại virus này.

Hồ Quốc Tuấn (Giảng viên Đại học Bristol, Vương quốc Anh)

Phân vùng xanh - vàng - đỏ - xám để tìm kế sinh nhai

Phân vùng xanh – vàng – đỏ – xám để tìm kế sinh nhai

Thành phố Hồ Chí Minh sẽ tiếp tục áp dụng mọi biện pháp để đảm bảo thực hiện Chỉ thị 16 nhằm ngăn chặn sự lây lan của vi rút Sars-Cov-2, nhưng cần đặc biệt chú trọng đến an sinh xã hội, sinh kế và tâm lý của người dân. Mọi người.


Vừa rồi, nhomkinhnamphat.com vừa mới đưa tới bạn đọc bài viết về Đại dịch Covid-19 và đồng thuận xã hội
này.
Hy vọng rằng với nhưng thông tin bạn có được sau khi đọc bài viết Đại dịch Covid-19 và đồng thuận xã hội
sẽ giúp bạn giải trí và quan tâm hơn về vấn đề Đại dịch Covid-19 và đồng thuận xã hội
hiện nay.
Hãy cũng với nhomkinhnamphat.com viết thêm nhiều bài viết về chủ đề Đại dịch Covid-19 và đồng thuận xã hội
nhé.

Bài viết Đại dịch Covid-19 và đồng thuận xã hội
được đăng bởi vào ngày 2022-05-25 02:15:29. Cảm ơn bãn đọc đã quan tâm và đọc tin tại nhomkinhnamphat.com/

Xem thêm thông tin về Đại dịch Covid-19 và đồng thuận xã hội

#Đại #dịch #Covid19 #và #đồng #thuận #xã #hội

Một trong những nguyên nhân chính của việc Việt Nam chống được dịch Covid-19 tốt là quyết tâm chính trị của cả hệ thống. 

Đồng thuận xã hội
Quan trọng hơn, kết quả này còn của chính người dân. Nếu người dân không đồng lòng, người dân coi thường dịch bệnh, các lãnh đạo, chuyên gia cũng bất đồng quan điểm sâu sắc thì sẽ có nhiều phản ứng trái chiều. Và truyền thông sẽ phản ánh rõ điều đó.
Cho nên nói quyết tâm chính trị, quyết định của chính trị gia, cũng cần hiểu rằng nền tảng chính trị của họ tức là dân, dân chịu đồng thuận thì chính sách mới dễ làm, dễ thực thi và ngược lại. Dân chống lại, chính sách dù có nhân danh gì nữa cũng khó làm.
Là một giảng viên ở Anh, quan sát từ bên ngoài vào trong nước, một cách chủ quan tôi nhận thấy thành quả của việc người dân đồng thuận là ở vài chỗ:
Thứ nhất, sức chống chịu của người dân. Người dân Việt Nam gánh chịu nhiều loại khổ như thiên tai, bão lũ, đói rét, đã vượt qua chiến tranh… Trong bối cảnh tấm lưới an sinh xã hội chưa hoàn thiện, người dân chỉ có cách là tự lực, hay nói đúng hơn, tự thích nghi chịu đựng để vượt qua các khổ đau đó.
Tôi từng chứng kiến, nhiều em học sinh gượng bệnh tật, khó khăn để đi học, đi thi. Các em là những tấm gương đáng khâm phục. Trong khi đó, bên này có hàng chục chương trình hỗ trợ học sinh, sinh viên nhưng nếu có gì khó khăn là các bạn đã gào lên, than thở. Sự chống chịu, sức bật của một số bạn Tây cực thấp dẫn đến sức khỏe tâm thần không tốt. Trong đại dịch, họ kêu gào khắp nơi tạo ra một tình trạng loạn xì ngầu.

Ảnh: Phạm Hải

Thứ hai, sự đòi hỏi của người dân với Chính phủ ở mức hợp lý. Người dân không đòi hỏi Chính phủ phải cung phụng, hỗ trợ mà nếu không được thỏa mãn thì ra đường đập phá, đốt xe như ở một vài nước có phúc lợi quá tốt.
Thứ ba, thành phần KOLs (key opinion leaders) chống vắc xin, chống giãn cách xã hội, coi thường bệnh dịch không có tiếng nói trên truyền thông chính thức, thậm chí họ không được ủng hộ trên mạng xã hội.
Thứ tư, một số quan điểm như “thà chết vài nghìn người vì dịch chứ không phong tỏa”, hay “chết đói đáng sợ hơn chết dịch” không chiếm ưu thế. 
Chống dịch tốt sẽ không phải phong tỏa nhiều
Tôi xin nói thêm, quan điểm “chết đói đáng sợ hơn chết dịch” nghe có vẻ đúng, nhưng nó dựa trên một giả định: “chống dịch thì phải chết đói”. Không phải. Chính phủ vẫn có thể tăng các gói hỗ trợ kinh tế để giúp cầm cự qua dịch. Quan trọng, nếu chống dịch tốt sẽ duy trì được hoạt động bình thường dài ngày hơn, phong tỏa ngắn ngày hơn, là tốt hơn là chống nửa vời dẫn đến nền kinh tế lâm vào trạng thái bán phong tỏa hay phong tỏa diễn ra ở một số quốc gia EU.
Mọi người có thể nói tới chuyện ngành du lịch Việt Nam tan hoang, nhưng thử nhìn Tây Ban Nha, Hy Lạp, những nước sống nhờ du lịch và cố tìm cách mở sớm rồi trúng đạn Covid-19. Họ thậm chí không làm du lịch nội địa được như Việt Nam.
Lấy ví dụ Hy Lạp. Họ có 6.000 tàu du lịch, 6 triệu khách du lịch đi tàu hàng năm, thế mà giờ ngành du lịch của họ chỉ là số 0 tròn trĩnh. Với hơn 20% GDP được tạo ra từ du lịch quốc tế, kinh tế Hy Lạp lâm vào tình trạng te tua nhất có thể.
Những nền kinh tế háo hức lễ hội, hay mở cửa kinh tế nhanh nhất, mỉa mai thay, sẽ dễ bị cấm cửa nhất vì nhiều khả năng là tỷ lệ nhiễm Covid-19 ở chỗ đó cũng cao và họ lại không có đủ vắc xin. Hơn nữa, người dân nhiều khả năng không giữ giãn cách xã hội hợp lý do có tâm lý hồ hởi quá đà.
Không có vắc xin nào có tỷ lệ bảo vệ 100%, do đó không giãn cách xã hội một cách nghiêm túc thì phong tỏa lại chỉ là vấn đề thời gian. 
Tóm lại, sự thận trọng của cả chính phủ và người dân, khả năng chịu đựng và sức bật trong dân là yếu tố làm nên kỳ tích của Việt Nam 2020 và cần tiếp tục trong thời gian tới đây dù sẽ còn rất gian khổ.

Ảnh: Trần Thường

Niềm tin vào chính phủ
Nếu Việt Nam chống dịch hời hợt, có khi là vốn chảy ra ào ào chứ làm sao thu hút thêm vốn FDI hay FFI tốt.
Thận trọng trong chống dịch không có nghĩa là cần biến mình thành ốc đảo. Nếu ta thận trọng đủ rồi, ta cũng cần hé hé cửa để những người thận trọng như ta (chích vắc xin đủ, đến từ những nước số ca ít, có quan điểm cẩn thận với Covid) đến Việt Nam để làm ăn, đi lại, và… tiêu tiền. Ngành du lịch cần cú hích du lịch trong nước và quốc tế là sự thật.
Rủi ro dịch bệnh lan mạnh là có thật nếu các lễ hội quá lớn được tổ chức. Nên hạn chế các lễ hội lớn. Nhưng cũng cần để dòng khách du lịch dịch chuyển ở mức hợp lý, chỉ cần qui định giãn cách xã hội hợp lý ở những khu du lịch, vui chơi, để không cần phải phong tỏa hoàn toàn mà vẫn bảo vệ được người dân, và quan trọng là công tác phòng dịch, áp dụng các công nghệ mới để xác định và khoanh vùng ổ dịch tiềm năng nhanh nhất.
Việt Nam làm được tốt các đợt trước thì vẫn có thể làm được tốt đợt này, miễn là không chủ quan, giữ ý thức đúng.
Trong đợt dịch này tôi phát hiện có hai luồng quan điểm. Những người rất thận trọng, thà sai về diễn biến dịch, làm hơi quá chặt một chút, còn hơn là bỏ lỏng. Nhóm thứ hai, đặt câu hỏi làm chặt quá là vô lý, dân chết đói hết.
Vấn đề là nếu mỗi nhóm sai, cái giá phải trả là bao nhiêu? Nhóm thứ hai đặt cược sai, cái giá có thể là rất nhiều sinh mạng và rút cuộc thì cũng phải phong tỏa lâu hơn, tổn thất kinh tế còn lớn hơn.
Quan trọng hơn, nếu làm theo nhóm thứ hai và thất bại, niềm tin vào năng lực chống dịch của Chính phủ sẽ mất. Lúc đó những chính sách sau dù có đúng cũng không còn ai tin nữa. Đánh mất niềm tin vào chính sách là triển khai cái gì cũng khó. Thử nghiệm và sai lầm rồi thì lấy lại niềm tin rất là khó.
Ở Anh, chính phủ của Thủ tướng Boris Johnson vất vả lắm mới lấy lại được chút niềm tin dựa vào việc tiêm chủng vắc xin diện rộng theo đúng kế hoạch, khiến người dân mới phần nào chấp nhận là chính phủ Anh đang biết họ đang làm gì.
Chính phủ Việt Nam có lợi thế là người dân tin tưởng vào nỗ lực của chính phủ trong phòng chống dịch.
Bản thân tôi tham gia rất nhiều cuộc họp ở đại học và nhận ra rất nhiều người vẫn có tâm lý là những biện pháp phòng dịch là quá chặt, không cần thiết từ tháng 9/2020. Nếu nghe theo mấy vị đó, có lẽ trường đại học nơi tôi giảng dạy giờ nghỉ luôn chứ làm sao mà hoạt động được. Khi dịch bệnh đã bùng thì không còn cơ hội thử lại nữa.
Trong vòng hơn một năm qua, trên nhiều bình diện, tôi rút ra bài học là cần thận trọng, dài hạn hơn là tâm lý nóng vội, đặt cược vì con người vẫn hiểu biết quá ít về con virus này.
Hồ Quốc Tuấn (Giảng viên Đại học Bristol, Anh)

Xem Thêm:  Pháp chuyển pháo hạng nặng cho Ukraine

Phân vùng xanh – vàng – đỏ – xám tìm kế an sinh
TP.HCM sẽ tiếp tục áp dụng mọi biện pháp đảm bảo thực thi Chỉ thị 16 nhằm chặn đà lây lan của virus Sars-Cov-2, nhưng cần chú trọng đặc biệt đến an sinh xã hội, sinh kế và tâm lý của người dân.

#Đại #dịch #Covid19 #và #đồng #thuận #xã #hội

Một trong những nguyên nhân chính của việc Việt Nam chống được dịch Covid-19 tốt là quyết tâm chính trị của cả hệ thống. 

Đồng thuận xã hội
Quan trọng hơn, kết quả này còn của chính người dân. Nếu người dân không đồng lòng, người dân coi thường dịch bệnh, các lãnh đạo, chuyên gia cũng bất đồng quan điểm sâu sắc thì sẽ có nhiều phản ứng trái chiều. Và truyền thông sẽ phản ánh rõ điều đó.
Cho nên nói quyết tâm chính trị, quyết định của chính trị gia, cũng cần hiểu rằng nền tảng chính trị của họ tức là dân, dân chịu đồng thuận thì chính sách mới dễ làm, dễ thực thi và ngược lại. Dân chống lại, chính sách dù có nhân danh gì nữa cũng khó làm.
Là một giảng viên ở Anh, quan sát từ bên ngoài vào trong nước, một cách chủ quan tôi nhận thấy thành quả của việc người dân đồng thuận là ở vài chỗ:
Thứ nhất, sức chống chịu của người dân. Người dân Việt Nam gánh chịu nhiều loại khổ như thiên tai, bão lũ, đói rét, đã vượt qua chiến tranh… Trong bối cảnh tấm lưới an sinh xã hội chưa hoàn thiện, người dân chỉ có cách là tự lực, hay nói đúng hơn, tự thích nghi chịu đựng để vượt qua các khổ đau đó.
Tôi từng chứng kiến, nhiều em học sinh gượng bệnh tật, khó khăn để đi học, đi thi. Các em là những tấm gương đáng khâm phục. Trong khi đó, bên này có hàng chục chương trình hỗ trợ học sinh, sinh viên nhưng nếu có gì khó khăn là các bạn đã gào lên, than thở. Sự chống chịu, sức bật của một số bạn Tây cực thấp dẫn đến sức khỏe tâm thần không tốt. Trong đại dịch, họ kêu gào khắp nơi tạo ra một tình trạng loạn xì ngầu.

Ảnh: Phạm Hải

Thứ hai, sự đòi hỏi của người dân với Chính phủ ở mức hợp lý. Người dân không đòi hỏi Chính phủ phải cung phụng, hỗ trợ mà nếu không được thỏa mãn thì ra đường đập phá, đốt xe như ở một vài nước có phúc lợi quá tốt.
Thứ ba, thành phần KOLs (key opinion leaders) chống vắc xin, chống giãn cách xã hội, coi thường bệnh dịch không có tiếng nói trên truyền thông chính thức, thậm chí họ không được ủng hộ trên mạng xã hội.
Thứ tư, một số quan điểm như “thà chết vài nghìn người vì dịch chứ không phong tỏa”, hay “chết đói đáng sợ hơn chết dịch” không chiếm ưu thế. 
Chống dịch tốt sẽ không phải phong tỏa nhiều
Tôi xin nói thêm, quan điểm “chết đói đáng sợ hơn chết dịch” nghe có vẻ đúng, nhưng nó dựa trên một giả định: “chống dịch thì phải chết đói”. Không phải. Chính phủ vẫn có thể tăng các gói hỗ trợ kinh tế để giúp cầm cự qua dịch. Quan trọng, nếu chống dịch tốt sẽ duy trì được hoạt động bình thường dài ngày hơn, phong tỏa ngắn ngày hơn, là tốt hơn là chống nửa vời dẫn đến nền kinh tế lâm vào trạng thái bán phong tỏa hay phong tỏa diễn ra ở một số quốc gia EU.
Mọi người có thể nói tới chuyện ngành du lịch Việt Nam tan hoang, nhưng thử nhìn Tây Ban Nha, Hy Lạp, những nước sống nhờ du lịch và cố tìm cách mở sớm rồi trúng đạn Covid-19. Họ thậm chí không làm du lịch nội địa được như Việt Nam.
Lấy ví dụ Hy Lạp. Họ có 6.000 tàu du lịch, 6 triệu khách du lịch đi tàu hàng năm, thế mà giờ ngành du lịch của họ chỉ là số 0 tròn trĩnh. Với hơn 20% GDP được tạo ra từ du lịch quốc tế, kinh tế Hy Lạp lâm vào tình trạng te tua nhất có thể.
Những nền kinh tế háo hức lễ hội, hay mở cửa kinh tế nhanh nhất, mỉa mai thay, sẽ dễ bị cấm cửa nhất vì nhiều khả năng là tỷ lệ nhiễm Covid-19 ở chỗ đó cũng cao và họ lại không có đủ vắc xin. Hơn nữa, người dân nhiều khả năng không giữ giãn cách xã hội hợp lý do có tâm lý hồ hởi quá đà.
Không có vắc xin nào có tỷ lệ bảo vệ 100%, do đó không giãn cách xã hội một cách nghiêm túc thì phong tỏa lại chỉ là vấn đề thời gian. 
Tóm lại, sự thận trọng của cả chính phủ và người dân, khả năng chịu đựng và sức bật trong dân là yếu tố làm nên kỳ tích của Việt Nam 2020 và cần tiếp tục trong thời gian tới đây dù sẽ còn rất gian khổ.

Ảnh: Trần Thường

Niềm tin vào chính phủ
Nếu Việt Nam chống dịch hời hợt, có khi là vốn chảy ra ào ào chứ làm sao thu hút thêm vốn FDI hay FFI tốt.
Thận trọng trong chống dịch không có nghĩa là cần biến mình thành ốc đảo. Nếu ta thận trọng đủ rồi, ta cũng cần hé hé cửa để những người thận trọng như ta (chích vắc xin đủ, đến từ những nước số ca ít, có quan điểm cẩn thận với Covid) đến Việt Nam để làm ăn, đi lại, và… tiêu tiền. Ngành du lịch cần cú hích du lịch trong nước và quốc tế là sự thật.
Rủi ro dịch bệnh lan mạnh là có thật nếu các lễ hội quá lớn được tổ chức. Nên hạn chế các lễ hội lớn. Nhưng cũng cần để dòng khách du lịch dịch chuyển ở mức hợp lý, chỉ cần qui định giãn cách xã hội hợp lý ở những khu du lịch, vui chơi, để không cần phải phong tỏa hoàn toàn mà vẫn bảo vệ được người dân, và quan trọng là công tác phòng dịch, áp dụng các công nghệ mới để xác định và khoanh vùng ổ dịch tiềm năng nhanh nhất.
Việt Nam làm được tốt các đợt trước thì vẫn có thể làm được tốt đợt này, miễn là không chủ quan, giữ ý thức đúng.
Trong đợt dịch này tôi phát hiện có hai luồng quan điểm. Những người rất thận trọng, thà sai về diễn biến dịch, làm hơi quá chặt một chút, còn hơn là bỏ lỏng. Nhóm thứ hai, đặt câu hỏi làm chặt quá là vô lý, dân chết đói hết.
Vấn đề là nếu mỗi nhóm sai, cái giá phải trả là bao nhiêu? Nhóm thứ hai đặt cược sai, cái giá có thể là rất nhiều sinh mạng và rút cuộc thì cũng phải phong tỏa lâu hơn, tổn thất kinh tế còn lớn hơn.
Quan trọng hơn, nếu làm theo nhóm thứ hai và thất bại, niềm tin vào năng lực chống dịch của Chính phủ sẽ mất. Lúc đó những chính sách sau dù có đúng cũng không còn ai tin nữa. Đánh mất niềm tin vào chính sách là triển khai cái gì cũng khó. Thử nghiệm và sai lầm rồi thì lấy lại niềm tin rất là khó.
Ở Anh, chính phủ của Thủ tướng Boris Johnson vất vả lắm mới lấy lại được chút niềm tin dựa vào việc tiêm chủng vắc xin diện rộng theo đúng kế hoạch, khiến người dân mới phần nào chấp nhận là chính phủ Anh đang biết họ đang làm gì.
Chính phủ Việt Nam có lợi thế là người dân tin tưởng vào nỗ lực của chính phủ trong phòng chống dịch.
Bản thân tôi tham gia rất nhiều cuộc họp ở đại học và nhận ra rất nhiều người vẫn có tâm lý là những biện pháp phòng dịch là quá chặt, không cần thiết từ tháng 9/2020. Nếu nghe theo mấy vị đó, có lẽ trường đại học nơi tôi giảng dạy giờ nghỉ luôn chứ làm sao mà hoạt động được. Khi dịch bệnh đã bùng thì không còn cơ hội thử lại nữa.
Trong vòng hơn một năm qua, trên nhiều bình diện, tôi rút ra bài học là cần thận trọng, dài hạn hơn là tâm lý nóng vội, đặt cược vì con người vẫn hiểu biết quá ít về con virus này.
Hồ Quốc Tuấn (Giảng viên Đại học Bristol, Anh)

Xem Thêm:  Những rủi ro đang chực chờ

Phân vùng xanh – vàng – đỏ – xám tìm kế an sinh
TP.HCM sẽ tiếp tục áp dụng mọi biện pháp đảm bảo thực thi Chỉ thị 16 nhằm chặn đà lây lan của virus Sars-Cov-2, nhưng cần chú trọng đặc biệt đến an sinh xã hội, sinh kế và tâm lý của người dân.

#Đại #dịch #Covid19 #và #đồng #thuận #xã #hội

Một trong những nguyên nhân chính của việc Việt Nam chống được dịch Covid-19 tốt là quyết tâm chính trị của cả hệ thống. 

Đồng thuận xã hội
Quan trọng hơn, kết quả này còn của chính người dân. Nếu người dân không đồng lòng, người dân coi thường dịch bệnh, các lãnh đạo, chuyên gia cũng bất đồng quan điểm sâu sắc thì sẽ có nhiều phản ứng trái chiều. Và truyền thông sẽ phản ánh rõ điều đó.
Cho nên nói quyết tâm chính trị, quyết định của chính trị gia, cũng cần hiểu rằng nền tảng chính trị của họ tức là dân, dân chịu đồng thuận thì chính sách mới dễ làm, dễ thực thi và ngược lại. Dân chống lại, chính sách dù có nhân danh gì nữa cũng khó làm.
Là một giảng viên ở Anh, quan sát từ bên ngoài vào trong nước, một cách chủ quan tôi nhận thấy thành quả của việc người dân đồng thuận là ở vài chỗ:
Thứ nhất, sức chống chịu của người dân. Người dân Việt Nam gánh chịu nhiều loại khổ như thiên tai, bão lũ, đói rét, đã vượt qua chiến tranh… Trong bối cảnh tấm lưới an sinh xã hội chưa hoàn thiện, người dân chỉ có cách là tự lực, hay nói đúng hơn, tự thích nghi chịu đựng để vượt qua các khổ đau đó.
Tôi từng chứng kiến, nhiều em học sinh gượng bệnh tật, khó khăn để đi học, đi thi. Các em là những tấm gương đáng khâm phục. Trong khi đó, bên này có hàng chục chương trình hỗ trợ học sinh, sinh viên nhưng nếu có gì khó khăn là các bạn đã gào lên, than thở. Sự chống chịu, sức bật của một số bạn Tây cực thấp dẫn đến sức khỏe tâm thần không tốt. Trong đại dịch, họ kêu gào khắp nơi tạo ra một tình trạng loạn xì ngầu.

Ảnh: Phạm Hải

Thứ hai, sự đòi hỏi của người dân với Chính phủ ở mức hợp lý. Người dân không đòi hỏi Chính phủ phải cung phụng, hỗ trợ mà nếu không được thỏa mãn thì ra đường đập phá, đốt xe như ở một vài nước có phúc lợi quá tốt.
Thứ ba, thành phần KOLs (key opinion leaders) chống vắc xin, chống giãn cách xã hội, coi thường bệnh dịch không có tiếng nói trên truyền thông chính thức, thậm chí họ không được ủng hộ trên mạng xã hội.
Thứ tư, một số quan điểm như “thà chết vài nghìn người vì dịch chứ không phong tỏa”, hay “chết đói đáng sợ hơn chết dịch” không chiếm ưu thế. 
Chống dịch tốt sẽ không phải phong tỏa nhiều
Tôi xin nói thêm, quan điểm “chết đói đáng sợ hơn chết dịch” nghe có vẻ đúng, nhưng nó dựa trên một giả định: “chống dịch thì phải chết đói”. Không phải. Chính phủ vẫn có thể tăng các gói hỗ trợ kinh tế để giúp cầm cự qua dịch. Quan trọng, nếu chống dịch tốt sẽ duy trì được hoạt động bình thường dài ngày hơn, phong tỏa ngắn ngày hơn, là tốt hơn là chống nửa vời dẫn đến nền kinh tế lâm vào trạng thái bán phong tỏa hay phong tỏa diễn ra ở một số quốc gia EU.
Mọi người có thể nói tới chuyện ngành du lịch Việt Nam tan hoang, nhưng thử nhìn Tây Ban Nha, Hy Lạp, những nước sống nhờ du lịch và cố tìm cách mở sớm rồi trúng đạn Covid-19. Họ thậm chí không làm du lịch nội địa được như Việt Nam.
Lấy ví dụ Hy Lạp. Họ có 6.000 tàu du lịch, 6 triệu khách du lịch đi tàu hàng năm, thế mà giờ ngành du lịch của họ chỉ là số 0 tròn trĩnh. Với hơn 20% GDP được tạo ra từ du lịch quốc tế, kinh tế Hy Lạp lâm vào tình trạng te tua nhất có thể.
Những nền kinh tế háo hức lễ hội, hay mở cửa kinh tế nhanh nhất, mỉa mai thay, sẽ dễ bị cấm cửa nhất vì nhiều khả năng là tỷ lệ nhiễm Covid-19 ở chỗ đó cũng cao và họ lại không có đủ vắc xin. Hơn nữa, người dân nhiều khả năng không giữ giãn cách xã hội hợp lý do có tâm lý hồ hởi quá đà.
Không có vắc xin nào có tỷ lệ bảo vệ 100%, do đó không giãn cách xã hội một cách nghiêm túc thì phong tỏa lại chỉ là vấn đề thời gian. 
Tóm lại, sự thận trọng của cả chính phủ và người dân, khả năng chịu đựng và sức bật trong dân là yếu tố làm nên kỳ tích của Việt Nam 2020 và cần tiếp tục trong thời gian tới đây dù sẽ còn rất gian khổ.

Ảnh: Trần Thường

Niềm tin vào chính phủ
Nếu Việt Nam chống dịch hời hợt, có khi là vốn chảy ra ào ào chứ làm sao thu hút thêm vốn FDI hay FFI tốt.
Thận trọng trong chống dịch không có nghĩa là cần biến mình thành ốc đảo. Nếu ta thận trọng đủ rồi, ta cũng cần hé hé cửa để những người thận trọng như ta (chích vắc xin đủ, đến từ những nước số ca ít, có quan điểm cẩn thận với Covid) đến Việt Nam để làm ăn, đi lại, và… tiêu tiền. Ngành du lịch cần cú hích du lịch trong nước và quốc tế là sự thật.
Rủi ro dịch bệnh lan mạnh là có thật nếu các lễ hội quá lớn được tổ chức. Nên hạn chế các lễ hội lớn. Nhưng cũng cần để dòng khách du lịch dịch chuyển ở mức hợp lý, chỉ cần qui định giãn cách xã hội hợp lý ở những khu du lịch, vui chơi, để không cần phải phong tỏa hoàn toàn mà vẫn bảo vệ được người dân, và quan trọng là công tác phòng dịch, áp dụng các công nghệ mới để xác định và khoanh vùng ổ dịch tiềm năng nhanh nhất.
Việt Nam làm được tốt các đợt trước thì vẫn có thể làm được tốt đợt này, miễn là không chủ quan, giữ ý thức đúng.
Trong đợt dịch này tôi phát hiện có hai luồng quan điểm. Những người rất thận trọng, thà sai về diễn biến dịch, làm hơi quá chặt một chút, còn hơn là bỏ lỏng. Nhóm thứ hai, đặt câu hỏi làm chặt quá là vô lý, dân chết đói hết.
Vấn đề là nếu mỗi nhóm sai, cái giá phải trả là bao nhiêu? Nhóm thứ hai đặt cược sai, cái giá có thể là rất nhiều sinh mạng và rút cuộc thì cũng phải phong tỏa lâu hơn, tổn thất kinh tế còn lớn hơn.
Quan trọng hơn, nếu làm theo nhóm thứ hai và thất bại, niềm tin vào năng lực chống dịch của Chính phủ sẽ mất. Lúc đó những chính sách sau dù có đúng cũng không còn ai tin nữa. Đánh mất niềm tin vào chính sách là triển khai cái gì cũng khó. Thử nghiệm và sai lầm rồi thì lấy lại niềm tin rất là khó.
Ở Anh, chính phủ của Thủ tướng Boris Johnson vất vả lắm mới lấy lại được chút niềm tin dựa vào việc tiêm chủng vắc xin diện rộng theo đúng kế hoạch, khiến người dân mới phần nào chấp nhận là chính phủ Anh đang biết họ đang làm gì.
Chính phủ Việt Nam có lợi thế là người dân tin tưởng vào nỗ lực của chính phủ trong phòng chống dịch.
Bản thân tôi tham gia rất nhiều cuộc họp ở đại học và nhận ra rất nhiều người vẫn có tâm lý là những biện pháp phòng dịch là quá chặt, không cần thiết từ tháng 9/2020. Nếu nghe theo mấy vị đó, có lẽ trường đại học nơi tôi giảng dạy giờ nghỉ luôn chứ làm sao mà hoạt động được. Khi dịch bệnh đã bùng thì không còn cơ hội thử lại nữa.
Trong vòng hơn một năm qua, trên nhiều bình diện, tôi rút ra bài học là cần thận trọng, dài hạn hơn là tâm lý nóng vội, đặt cược vì con người vẫn hiểu biết quá ít về con virus này.
Hồ Quốc Tuấn (Giảng viên Đại học Bristol, Anh)

Phân vùng xanh – vàng – đỏ – xám tìm kế an sinh
TP.HCM sẽ tiếp tục áp dụng mọi biện pháp đảm bảo thực thi Chỉ thị 16 nhằm chặn đà lây lan của virus Sars-Cov-2, nhưng cần chú trọng đặc biệt đến an sinh xã hội, sinh kế và tâm lý của người dân.

Rate this post

Nam Phát Nguyễn

Tôi là người viết blog cho Nhôm Kính Nam Phát. Tôi đã viết và xuất bản hơn 2.000 bài viết về các chủ đề khác nhau. Tôi sinh ra ở Việt Nam, nhưng chuyển đến Canada từ nhỏ. Bây giờ, tôi sống ở Toronto với vợ, con và con chó của mình. Tôi nói tiếng Việt, tiếng Anh và tiếng Pháp. Mục tiêu của tôi là cung cấp thông tin hữu ích cho những người quan tâm đến văn hóa, lịch sử, ẩm thực Việt Nam và những thứ khác liên quan đến cuộc sống ở Việt Nam. Tôi thích viết về thực phẩm, vì vậy bạn có thể mong đợi tìm thấy nhiều bài đăng về điều đó. Tôi cũng thích viết về lịch sử, thời trang và phong cách sống, vì vậy không có lý do gì bạn không thể tìm thấy những loại chủ đề đó trên blog của tôi.
Back to top button